宋代 高似孙 Gao Sisun  宋代  
一首一页

高似孙 Gao Sisun
  沙空擒逸蟹,泉熟煮寒青。

高似孙 Gao Sisun
  菊才得才破,蟹却十分遨。

高似孙 Gao Sisun
  老蟹自应强依逸,壮蛑不定期只象豪粱。

高似孙 Gao Sisun
  龙尾石须分几寸,牡丹花不望头纲。

高似孙 Gao Sisun
  鹿采花修供,猨分石坐禅。

高似孙 Gao Sisun
  忙犹输使砚,懒尚事持茶。

高似孙 Gao Sisun
  梦无全觉久,诗只半聊奇。

高似孙 Gao Sisun
  明夜定依渔父宿,簄头呼蟹碧丸丸。

高似孙 Gao Sisun
  自携笔具呼西舟,好风吹蟹归鱼篝。

高似孙 Gao Sisun
  僧斧菘分甲,渔篝蟹斩脐。

高似孙 Gao Sisun
  沙泠雁三二,天长帆有无。

高似孙 Gao Sisun
  沙清幽蟹露,树蔚野禽留。

高似孙 Gao Sisun
  未教剪初韭,全如持左螯。

高似孙 Gao Sisun
  上皇今百岁,近侍多人。

高似孙 Gao Sisun
  水生奔蟹簄,树杂荫鱼休。

高似孙 Gao Sisun
  笋早趋禽腹,橙香适蟹虀。

高似孙 Gao Sisun
  太乙神仙游册府,秦王学士凭阑干。

高似孙 Gao Sisun
  题扁蛟绡乾碧海,吹将鹤笛上青天。

高似孙 Gao Sisun
  天差鹤管烹茶水,风来花吻煮蟹烟。

高似孙 Gao Sisun
  山梅能摘索,溪蟹更清癯。

高似孙 Gao Sisun
  相依岂恨移来晚,欲诉犹须说到明。

高似孙 Gao Sisun
  秋兰临涧活,石角带霜饥。

高似孙 Gao Sisun
  无诗如郑谷,有发似冯唐。

高似孙 Gao Sisun
  相次西风吹蟹老,眼前且作鱠残图。