shìjiàn: tài >tàipíng >píngtiān >tiānguó >guó《 tiān >tiānmìng >mìngzhào >zhàozhǐ >zhǐshū >shū》 kān >kānxíng >xíng
| shìjiànjìngguò:
xián fēng 'èr nián( 1852), tài píng tiān guó kān xíng《 tiān mìng zhào zhǐ shū》。 shū zhōng ji lù tiān fù( dài yán rén dōng wáng yáng xiù qīng)、 tiān xiōng( xī wáng xiào cháo guì) yú dào guāng èr shí jiǔ nián( 1849) zài guì xiàn、 xián fēng yuán nián zài dōng xiāng zhì yǒng 'ān děng dì xià fán shí de shèng zhǐ, yǐ jí tiān wáng hóng xiù quán zì jīn tián zhì cháng shā fā bù de zhào zhǐ。 bìng yǐ zhī zuò wéi tài píng tiān guó jiào yù kè běn, yào qiú tài píng jūn jiàngshì“ tōng jūn shú dú jì xīn, miǎn fàn tiān lìng ”,“ shí fǎ jì fǎ”。
| |
|
|
|
|