sōusuǒ: 时灯火
juàn : : fēng hòu guān qún fāng yùn zhé shí xuě dàishí dēngxià xiāng miàn zhēng guāng yùn   ér jīn chuī qiāng guǎn
jiāng kuí: : huí shàoniánshí dēng tóng yóu zhī shìér jīn fēng guāng jiùér qíng shì fēifān chéng lǎo lái zhī bēi
shī rén zhù : : 闭,阴风生破村。夜深灯火尽,霰雪白纷纷。幼者形不蔽,老者体无温。悲喘与寒气,并入鼻头辛。
shēng 'ān shī huà (1-7): : 边,披香画阁与天连。灯火灼九衢映,香气氛氲百和然。此夜星繁河正白,人传织女牵牛客。宫中扰
táng shī huà: : 阑干送夕阳。”曰:“灯火夜归湖上雨,隔篱呼酒说干将。”信非伯生不能作也。今《道园遗稿》如
hòu shān shī huà: : 天云:「笙歌归院落,灯火下楼台。」又云:「归来未放笙歌散,画戟门前蜡烛红。」非富贵语,看