sōusuǒ: 时春色
shī shì juàn : : shī yuē biéshí chūnfēng duōsǎo jìn xuě shān xuě
quán táng shī huà: : shí chūnjǐng fāng shēnhuì chéng shè yóu shàng
shí lín shī huà: : shèng yòuwàn zhànshí chūnzhòu yǒng xīng míng chù táng shēn wéi zhū gōng suǒ chēng
juàn zhī liù: : shí chūnwǎn shīfāng zhī
juàn zhī : : shí chūnwǎn yòu luò huāyàn yúnměi shū qiáng jiānhuò nián wèi cháng qiáng duì
juàn shí jiǔ: : niánshí chūnxiǎoǒu shīfāng huàn cuī guī 'èr qín míng
juàn shí liù: : kūn tái hòu shí chūn guāng yīn xiǎo
: : lái hèn shí chūn
táng lín: : shí chūnjǐng fāng shēnhuì chéng shè yóu shàng
wén jiàn qián : : láishí chūn fēi
: : shí chūnwǎn shī fāng zhīgàihuàn ”“ cuī guīèr niǎo míng
juàn shí : : shí chūnwǎn shīfāng zhī
juàn shí: : 意,后年五十八,出峡时春晓,方悟‘唤起’‘催归’,二禽名也。唤起声如络纬,圆转清亮,偏于
juàn 'èr shí: : shí chūnwǎn yòu luò huāyàn yún měi shū qiáng jiānhuò nián wèi cháng qiáng duìqiě nài huā
juàn sān: :       冯延巳 春色融融平韵飞燕乍来莺未语仄韵小桃寒句垂杨晚句玉楼空平韵  天长烟远
juàn liù: : 酒伴句年时去处句年时春色韵清明又近也句却天涯为客韵  念过眼读光阴难再得韵想 ○○●● 
wèi rén: : láishí chūnwèi zhí shǒu pān huāxiù rǎn huā shāo
shì: : bié dīng níng dāngshí chūnjǐngliú zuò bié hòu de zhuī qíng jiào wěn
zhào lìng zhì: : 轻软弄帘帏。 日正长时春梦短,燕交飞处柳烟低。 玉窗红子斗棋时。 赵令畤词作鉴赏 此词以极
zhōu bāng yàn: : huā kāishí chūncǎo chángsuǒ shuōzhàn qīng ”。
cáo : : 时酒伴,年时去处,年时春色。 清明又近也,却天涯为客。 念过眼光阴难再得。 想前欢,尽成陈
zhào dǐng: : 闹春杏花已吹落殆尽,春色将老“一片飞花减却春,风飘万点正愁人。”这种冷清的境界里,作者独
chí zhèng: : shí chūnsuī zhìdàn hán yóu cúnshí yòu fǎn chūn shēn qiǎn
hán yuán : : wèi zhàn jìn shí chūnguāng zhī měi
yóu: : zhěn shàng piànshí chūnmèng zhōngxíng jìn jiāng nán shù qiān
fàn chéng : : 灯花结。 灯花结,片时春梦,江南天阔。 范成大词作鉴赏 范成大词集中共有五首《秦楼月》,
wén yīng: : 状。“春宽梦窄”是说春色无边而欢事无多:“断红湿、歌纨金缕”,意思是,因欢喜感激而泪湿歌
zhāng yán: : rán 'ér shì shí chūnhuā zǎo xiè néng wéi men suǒ
míng shì: : 打湿了轻柔的春衫。此时春蚕已快三眠,养蚕的人家怀着即将收获的喜悦心情采摘得桑、柘叶满篮,
cénshēn: : zhěn shàng piànshí chūnmèng zhōngxíng jìn jiāng nán shù qiān
: : shí chūnqíng zhèng kāihuā duǒ shàng zhuì zhe yòuzhuó zhuó huáde guāng cǎi
71. shī sān shǒu: : wáng shì shī yún:“ shìshí chūnfāng zhī chén yòu xié zhèng zhěcháng 'è zhīér jiè huī xiè
更多结果...