sōusuǒ: 道德五
shēng 'ān shī huà (1-7): : kuàng wén zhōng zhīdào nǎi zhī míng yòu xìng xìng yún gài guān shì nǎi dìngruò zhěqiān nián yóu wèi dìng
shēng 'ān shī huà (8-14): : 篇》皆约情合性而归之道德也,然未尝有道德字也,未尝有道德性情句也。二南者,修身齐家其旨也
míng shī huà: : dào jīng》: qiǎo ruò zhuō
guī tián shī huà: : dào wén zhāng zhuī liù
yùn yáng qiū ): : dào wén
juàn liù: : lín chuān:“dào wén zhāng shì luònán huá xíng xié luò shìnǎi liǔ shī yòuchóu chàng qiáo
zuì shí : : 为广文先生鸣不平。论道德,广文先生远出羲皇。论才学,广文先生抗行屈宋。然而,道德被举世推
juàn zhī : : ” nǎidào jīngfēi huáng tíng
juàn zhī sān: : 正其心志,心志正,则道德仁义之语、高雅淳厚之义自具。三百篇中有美原误作羞有刺,所谓“思无
juàn 'èr: : dào shí céng shìzhōu chē chù tōng jīndàn jiào fāng cùn zhū 'èláng cóng zhōng shēn
juàn : : yáo jiāngdào zhōng qín jīn tānɡ yóushì wèn fán huá chù yòu suō yān cǎo shí chéng qiū
juàn sān shí liù: : zhèng gōngwǎn yuēdào bèi shēng mín”, dāng nián mèng zhōng
juàn sān shí : : duōdào nán xiē zhū yáng yǐn biàn lái
juàn shí: : dào wén
juàn 'èr shí 'èr: : lín chuāndào wén zhāng shì luò”,《 nán huá》“ xíng luò shì
mén shī xīn huà: : sòng shàng shū yún:“ lǎo dào jīngwéi zhì yán zhī zōng píng sāo jīngwéi zhī zōng qiān
líng yáng xiān shēng shì zhōng : : dào rén zhī gāo chún hòu zhī
luán chéng xiān shēng yán: : gōng yán zhōu dào shēn miào zhīguǎnfángyáosòng cái zhì gāo wěi zhījiē kuī
juàn sān: : dào xīnzhǐ lún dào de zhǔn
shī de yuán shī jīng》: : ér yòu rén què méi yòudào zhè zhǒng rén hái liǎo hǎo !
juàn 'èr: : 史》,逸少所写,乃《道德经》,非《黄庭》也。太白盖误用此事。比观梅圣俞《谢宋元宪赠鹅诗》
shào shì wén jiàn hòu : : dào shì yún:“ wéi xiědào jīng》, dāng qún xiāng zèng
jīn shī huà ( liù ): : zhèng gōng wǎn yuēdào bèi shēng mín”, dāng nián mèng zhōng
qīng shī huà juàn shàng: : ” nǎidào jīng》, fēihuáng tíng
qián shī yǎn: : 原道》以仁义立意,而道德从之,故老子舍仁义,则非所谓道德,继叙异端之汨正,继叙古之圣人不
wén jiàn qián : : 岁,新巢始孱功。正分道德里,更近帝王宫。槛仰端门峻,轩迎两观雄。窗虚响瀍涧,台迥粲伊嵩。
qín shǎo yóu shī huà: : 臣闻先王之时,一道德,同风俗,士大夫无意于为文。故六艺之文,事词相称,始终本末,如出
huáng shān shī huà: : hán yòu shè huìdào guī fànguī de nèi róng
yáng shí shī huà: : 的情态,它是作者主观道德修养在诗中之显现。“重在体会”,而“不在推寻文义”,强调“今观是
dōng xuān : : dào wén zàixīng shuāi tóng
juàn sān: : ”“dào xiū shēngōng bèi wàn
juàn liù: : 孝经》、《阴符》、《道德经》,携所注游京师。范雍荐之朝,不用。韩魏公安抚剑南,奏以为国子
更多结果...