sōusuǒ: 中富贵
yōu táng shī huà: : lùn jūnzhōng mín chū jīn shì niú jiǔshǐ rén yíng láoqiě hòu zhī
shēng 'ān shī huà (1-7): : 言外之意,以讽士之以富贵改节者,即孟子所云"乡为身死而不受,今为宫室之美妻妾之奉而为之"者
ruǎn : : shì cháng diàozhōng yòu yùn wèi de jiā zuò
qín guān: : shū huán jìngzhōng yòu xìng de rén xíng xiàng shēng dòng de chǔ jiāng yuè gōu diào 'ér yòu yǐn zuì de
zhāng xiào xiáng: : shè ránzhōng yòu dài biǎo xìng de liǎng zhǒng jǐng xiàng shì shū xīng dàn yuèdàoyǐng zhōng
xīn : : yīn hào chuánzài yīn hào zhōng guì guān hòu zhōng shǒu shū kōng zuò duō duō guài shì wéiāi 'āi
wén yīng: : zài xiězhōng biàn huàzài jié gòu shàng yán jǐn
cuī hào: : zhè liǎng shǒu shū qíng shī zhuā zhù liǎo rén shēng piàn duànzhōng yòu xìng de chà yòng bái miáo de shǒu liáo liáo
hán : : shì táng jué zhōng yòu xìng de jiā gòu
qún : : shì zhōng chuàng xìng 'ér qíng wèi de shǒu
cuī : : 这一“寒”字,就把宫中富贵繁华,珠歌翠舞,锦衣玉食一扫而空。后半转入夜景,写人事更变之后
juàn shí : : 俗缘未尽余伊皋。功名富贵 俱逆旅,黄金知系何人袍。超然已了一大事,持冠而去真秋毫。坐看猿
juàn shí liù: : zhèzhōng mín qiàn guān qián zhěshí rén 'ér jiǔ
juàn shí jiǔ: : zhào chéngzhōng mín yuē yuē:“ liú mín
èr shí shī pǐn: : 终。 9.绮丽 神存富贵,始轻黄金。浓尽必枯,淡者屡深。雾余水畔,红杏在林。月明华屋,画
gōng cǎo táng shī huà: : 丝笼,二月二日则有迎富贵果子,三月三日则有镂人,寒食则有假蓊鸡球、镂鸡子、千堆蒸饼、饧粥
méi jiàn shī huà: : 一夕,心自惟念,苟得富贵,当以钱若干营田宅,蓄声妓,而高车大盖,无不备置,往来于怀,不觉
shī huà: : 锐意偓佺齐,晚节还为富贵迷。幸自山中足煨芋,何须禁里觅烧梨。"对偶尤工。 阎子静初挟其乡
juàn sān: : ”谢公东山捉鼻,恆恐富贵逼人。既处台鼎,嫌隙小构,见桓子野弹琴抚怨诗一曲,至捋须流涕。殷
míng shī huà: : ,半是离乡魂。卫霍待富贵,岂能无乾坤?”予拟一绝云:“汉将讨楼兰,旗荡朔云破。战鼓半天声
guī tián shī huà: : 诵晏元献诗,则叹斯人富贵气象之豪。及见前人林景熙《咏陆秀夫》诗,而知表殉国之忠;《咏家铉
wàn shī wèn: : ,何也?事之关系功名富贵者,人肯用心。唐世功名富贵在诗,故唐世人用心而有变,一不自做,蹈
pǐn: : 与花同。世间名利客,富贵与贫穷。荣华不是长生药,清闲不是死门风。劝君识取主人翁。单方只一
quán táng shī huà biān: : 『山川满目泪沾衣,富贵荣华得几时?不见而今汾水上,惟有年年秋雁飞。』顾侍者曰:『谁为此
quán táng shī huà: : 往日之栖迟,贪暮年之富贵,可乎?” 宋璟 刘禹锡《献权舍人书》曰:“昔宋广平之沉下僚也