sōusuǒ: 我明朝
liù shī huà: : yuē dài míngnián 'èr rén shū jūn chóu
guó pǐn: : 隐君元镇高风洁行,为我明逸人之宗。读其词,足以陶性灵,发幽思。至《俞子过荆南精舍》《江南
juàn : : shū yuán zhōu shēng yún:“ míngnián zhōng qiū shídāng shàng
xié : : míng chāng gāo èr jūn shī tóngér jiē qiǎo yòng duǎn
juàn shí sān: : ” yuē:“ dài míngnián 'èr rén shū jūn chóu
táng lín: : mínggōng jiàn wéi piān dǎng ?” zhāng yuē:“《 sháojiǔ zòufēi ruì zhī zhì yīn
juàn sān: : ” yuē:“ dài míngnián 'èr rén shū jūn chóu
ài huá · āi lín · míng EdwardE·Cummings(1894 héng héng 1962): : míngbái biàn huì duàn rán xiāo hún
ài lún · tài AllenTate(1899 héng héng 1979): : míngbái jīng dǒng liǎo yǒng héng de 'ài qíng
táng shī sòng jiàn shǎngshàng): : míngbái liǎozhè cái jiào shī deshǎngshǎng men wén yào wàng men hàn de
56. zhāng jié yín: : 军的。我虽然知道你赠我明珠的意思非常明白,但是我不能背弃丈夫,立誓要和他同生同死。因此,
12 jiéxīn hái shì xīn (3): : rén de xīn míngbái xiǎng zǎo guī jiā
21 jiécǎi sāng : : míngbái de zhōngcóng méi yòu jiě de
59 jiéjīn wáng yòu gǎn: : míngbái
qīng : : jiān míngshènghuán hòu zhào yánghóu chéng mìnghuáng zhēng zāitiān bǎo wèi dìngfěi hóu zōng shú zhèng
juàn shí : : chuī míng
méi jiàn shī huà: : ,失却扌寿衣平正石。明朝水落石依然,老夫一夜空相忆。"意在言外。又有"因栽白扁豆,欲当紫团
shī huà: : 玉《寒食客中》云:"明朝便典黑貂裘,寒食宁无数日留。烟断昔曾悲介子,火衰今不祀商丘。百年
shēng 'ān shī huà (8-14): : 昏。须倩东风吹散雨,明朝却待入华园。"字画奇怪,摆云捩风,而诗亦清逸可爱,好事者模为四首
pǐn: : 词曰:“今朝二十九,明朝初一。怎欠个秋崖生日。客中情绪老天知,道这月不消三十。春盘缕翠,
quán táng shī huà: : 图,先遣使宣诏曰:“明朝游上苑,火急报春知:花须连夜发,莫待晓风吹。”于是凌晨名花布苑,
yùn yáng qiū ): : 迩。”孟浩然诗云:“明朝拜家庆,须着老莱衣。” 谢师厚生女,梅圣俞与之诗曰:“生男众所