sōusuǒ: 人诚可
sōng shān xià xún 'ǎo jiā: : shòu dào zhùrén chéngzhì de kuǎn dàizhè shǒu shī jiù shì xiě dāng shí de xīn qíng
zhì: : biǎo xiàn shīrén chéng de xìng de xīn qíng
zhǔ yào màn chāo: : wéirén chéng suī shēn jiāngréng gǎi cūn běn yǐn jūn
wéi yìng : : zhù yào shì yīn wéi shīrén chéngkěn liǎo qīng lián zhèng zhí de fēng jiàn guān yuán de xiǎng máo dùn mènzhēn shí
71 jié chuán: : rén chéng
53 jiéyǎo tiǎo shū jūn hǎo qiú (1): : tīng wéi guān de zhòng rén lùn huá lǎo rén chéngxīn piànwèile 'ān kāngcóng háng zhōu gǎn lái zhōu hái yuàn
chǔ juàn : : xiǎorén chéngnán chí zhī
juàn zhī : : 章,词意高妙,元和间诚可以独步。道风俗而不俚,追古昔而不愧;比之杜子美夔州歌,所谓同工而
juàn 'èr shí: : 赏,以为不可及。此语诚可人意,然于公何足道,岂非厌饫刍豢,反思螺蛤邪?” 洪驹甫《诗话