sōusuǒ: 声都是
guó pǐn: : 上雨。”又:“夜壑有声都是雨,春山无处不啼鹃。”“风度钟声来北固,帆将灯影过扬州。”“虎
juàn sān: : shēng sòng lái gài yīn piāo luòzhà liáng tiān 'ér xīng
: : 朗风清,风送砧声,声声都是怀念玉关征人的深情。著“总是”二字,情思益见深长。这里,秋月秋
shī zhōng zhǐ: : píngshēng bùwèi lěiruò fàn shàng shēng bìng zhòng shàng wěi
ōu yáng xiū: : wàn qiānshēng shì hèn bēi míng shēng shēng qiān dòng zhe xiàn chóu zhī qíng
qín guān: : zhè xiāo xiāng shēn de líng líng shēng zhé tòu liǎo rén liáng de xīn shēng
mèng hào rán: : gǎn jué yuán shēngshēng dài zhe chóu qíng
hán : : lián tiān liàng shí yuán de jiào shēng yuàn de zhōngshēng méi yòu tīng dào
60. liú zhú zhī jiǔ shǒu: : men de shēng tóng yàng yòng zhú zhī 'ér”, zhè jiù zhī shì wén rén suí zhì zuòér shì mín
11 jiéhuān ruò jiàn lián shíguān wéi nóng kāi (4): : shēng yīn shì shàng qiē shēng líng de shēng yào yōu měi dòng tīngcóng kāi cháo de jiù xún zhǎo zhe
50 jiéwèn shì jiānqíng wèihé (1): : mǎn táng de xiàoshēng yǐn méi liǎoxiǎn rán shì rén duǒ dào 'ǒu huā shēn chù
guǐ chǒumín guó 'èr nián jiǔ sān): : píng pài cháoshēng 'ěrcēncī dài jìn kāi yán
méi jiàn shī huà: : :"从来守令与斯民,都是同胞一样亲。岂有脂膏供尔禄,不思痛痒切吾身。此邦祇是唐时古,我辈
pǐn: : 添栽。碧纱窗户,眼前都是翠云堆。一月山翁高卧,踏雪水村清冷,木落远山开。惟有平安竹,留得
chūn zhōng tián yuán zuò: : 样吗? 诗的前六句,都是写诗人所看到的春天的景象。结尾两句,写自己的感情活动。诗人觉得这
shān qiū míng: : 、翠竹、青莲,可以说都是诗人高尚情操的写照,都是诗人理想境界的环境烘托。 既然诗人是那样