sōusuǒ: 与丹青
tǐng zhāi shī huà: : 作“传是隗嚣宫”;“丹青野殿空”作“丹霄野殿空”;“欲挂留徐剑”作“欲把留徐剑”;“乘尔
zǒng zhì: : hòu dānyáng jùn shǒu zuò shī zhēng héngwéi shǒu jùn zhí zhīfèi zhōng shēn
mǐn chuān guī xiù shī huà: : huì dānshā bèi jué féi
hóng méi huā shí huí): : yòu dānlái huàn chūn fēng chuī jiǔ shàng níng zhī zhī
juàn 'èr · bǐng : : méi biān sēng dānshā niàn zài tóng yóu yínyóu shān jiù shī yòu yún suí dòng kǒu dān shā yuè zhào méi biān báifà
juàn 'èr shí : : zhōng dāng què dānyuán xiào zhǐ dōng hǎi chéng
chéng zhāi shī huà: : 长韵古诗,如杜少陵《丹青引》、《曹将军画马》、《奉先县刘少府山水障歌》等篇,皆雄伟宏放,
gōng cǎo táng shī huà: : 观者必曰'如画'。至於丹青之妙,好事君子嗟叹之不足者,则又以'逼真'目之。如老杜'人间又见真乘
shī huà: : ,若气势不至差俗,则丹青可屏,当蒙照恕也。元祐丁卯腊日谨题。"後又云:"第一斫鬉射,最难引
pǐn: : 云淡天高秋夜月。费尽丹青。只这些儿画不成。”枢言又出梅花,邀二人同赋,仲殊曰:“江南二月
quán táng shī huà: : 画地为人马。右丞精思丹青,奇其意趣,乃岁与钱二世,令学画十余年。今寺中释梵天女,悉齐公妓
yàn zhōu shī huà: : ,美则美矣,然不若〈丹青引〉云「将军下笔开生面」,又云「褒公、鄂公毛发动,英姿飒爽来酣战
yùn yáng qiū ): : 。 杜子美《曹将军丹青引》云:“将军魏武之子孙,于今为庶为清门。”元微之去《杭州诗》亦
yùn yáng qiū-1 ): : 汉室,虽古竹帛所载,丹青所画,何以过子卿!”故李太白《苏武诗》云:“渴饮丹窟冰,饥餐天上