sōusuǒ: 学诗书
chéng zhāi shī huà: : 雄伟宏放,不可捕捉。学诗者於李杜苏黄诗中,求此等类,诵读沈酣,深得其意味,则落笔自绝矣。
gōng cǎo táng shī huà: : qiūyuē: " shān huáng zhí wèi hòu shān chén yún 'xué shī xué dào ', xún cháng diāo zhāng huì zhě zhī zāi
yōu táng shī huà: : 。"与张诗相类。 ○学诗如学仙时至骨自换 鲍慎由《答潘见素》诗云:"学诗比登仙,金膏换凡
cáng hǎi shī huà: : 化中得其变者也。 学诗当以杜为体,以苏黄为用,拂拭之则自然波峻,读之铿锵。盖杜之妙处藏
méi jiàn shī huà: : 有三偷语,最是钝贼,学诗者不可不戒。" 范文正公《寄林处士》诗云:"片心高与月徘徊,岂为千
shī huà: : 。 杨巨源始与元白学诗,而诗绝不类元白。王建自云绍张文昌,而诗绝不类文昌。岂相马者固不
shēng 'ān shī huà (1-7): : xué shīzhě dòng zhé yán táng shībiàn wéi hǎo táng rén yòu 'è liè zhě xuē féng róng nǎi shèng táng zhī wǎn
míng shī huà: : 生”,便觉自然。 学诗者当如临字之法,若子美“日出东篱水”,则曰“月堕竹西峰”;若“云
guī tián shī huà: : 诵诗,则善恶皆有益。学诗之要,岂有外於诚乎?余观历代工诗者,在汉魏晋则有曹刘陶谢辈,在唐
nán háo shī huà: : 特太山之卷石耳。方正学诗云:“前宋文章配两周,盛时诗律亦无俦。今人未识昆仑派,却笑黄河是
táng shī huà: : zài hàn línxué shīshí chéng xiàn yuè wéi
dùn yín : : biàn tóng méngxué shīzhě zhī
jiāng zhāi shī huà: : 微言,不相比附。陋子学诗,其弊必至于此。 知“池塘生春草”、“蝴蝶飞南园”之妙,则知“
pǐn: : xué shī shān zuò shī yǎn shū
hòu shān shī huà: : yīn 'ér chū xué shīdāng měi wéi shī
hòu shān shī huà: : xué shīdāng měi wéi shīyòu guīju xué
wēi shī huà: : biǎo shū fàn yuán shí cóng shān xué shīyào yòu lái chù
yàn zhōu shī huà: : yòu xué shīzhě zhī
shí lín shī huà: : 有“每称赏不已,多示学诗者以为模式。三尺一抔”十八字。 ②“则三尺”三字原无,据《叶诗话
táng wén : : hái yào qiúxué shīzhě yìngshè nán 'ér ”, yīn wéizuò shī yòu wěn dāng zhī wèi dào 'ěr”。
shān gōu shī huà ( juàn 'èr ): : xué shīzhī yàozài mìng yòng 'ér
yùn yáng qiū ): : 披,启夕秀于未振”,学诗者尤当领此。陈腐之语,固不必涉笔,然求去其陈腐不可得,而翻为怪怪
bái shí shī shuō: : yuǎn zāihòu zhīxué shīzhě ruò zhōng piān zhōng cháng fēi shàn zhī shàn zhě
cāng làng shī huà: : 诗辩 一 夫学诗者以识为主:入门须正,立志须高;以汉、魏、晋、盛唐为师,不作开元
shī jiā shù: : jīn rén wèi chángxué shīwǎng wǎng biàn chēng néng shīshī xué 'ér néng zāi
tǐng zhāi shī huà: : 相思。”皆此机杼也,学诗者不可不知。 东莱《木芙蓉》绝句云:“小池南畔木芙蓉,雨后霜前
juàn shàng: : xué shī rán
juàn xià: : yuē:“ xué shī yán
jiāng shī pài xiǎo : : wēi gōng zuò xià jūn yúnxué shīdāng shí huó
shǔ xiāng: : 相,亦理之必然。但在学诗者,虚实宾主之间,诗笔文情之妙,人则祠乎?祠岂人耶?看他如何着墨
juàn zhī : : 谓当学古人之诗 夫学诗者,以识为主。人门须正,立志须高;以汉、魏、盛唐为师,不作开元、
juàn zhī : : 集 八句法 方回言,学诗于前辈,得八句法:平澹不流于浅俗;奇古不邻于怪僻;题咏不窘于物象
更多结果...