sōusuǒ: 传诗句
guī tián shī huà: : jìngchuán shīzài bǎi yǒng》, kǎo
táng shī huà: : jìn shì suǒchuán shīhuà chū màn shū qiáng rén
pǐn: : huáng fēi yānchuán shīyuē láng xīn yìng qín xīn yuànmòmò chūn qíng gèng shuí
yùn yáng qiū ): : ①“去”原脱,据诗句“西去”补。 唐人与亲别而复归,谓之“拜家庆”。卢象诗云:“上堂
juàn shí: : jīn guān suǒchuán shīlèi jiē yán yán 'ér yòu liǎng yùn zhě duō ji zhě yán 'èr jizhǐ shí liù 'ěr
jiǔ wèn yuè: : “ dàn jiànnìngzhīde yìng chuán shīrén de jīng cóng 'ér xiǎng lián piānjiū nán kǎo de yòu guān
juàn sān shí : : máo shìchuán shījiǔ bàn shēng
juàn sān shí : : jīn guān suǒchuán shīshù ( lèi ) jiē yán yánér yòu liǎng yùn zhě liǎng ( duō ), yùn zhě
juàn 'èr shí : : rán zāigài shì suǒchuán shīzhěduō chū qióng rén zhī
táng yǒng lùn: : yàngāocénchǔwáng suǒchuán shījiē shì huàn hòu suǒ zuòyuè duō jǐng jīng
fāng: : 泽之陂,有蒲与荷”的诗句。“脉脉”,本是写人的“含情不语貌”,《古诗十九首》有“盈盈一水
lùnhóng lóu mèngzhōng de shī : : wéi (“ yòu de cǎo xiě xíng 'é )chuán shīzhī
xuě guǎng jǐng lián shí huí): : “雪芹撰此书,中亦有传诗之意”等流俗的陋见。“杂乱”,本是这种百衲衣式的联句体的通病。如
shēng zhe shèn bēn máng: : wéichuán shīzhī
35 jiébǎi nián bié zài gāo lóu dài róng yán wéi jūn jìn (5): : xià mǎi tōng chéng jiā de yān chuán shīgěi yǎo niàn
35 jiéjiǎn lán huā: : hóng chuán shīde xìng shì gèng shì wàn zhōng tiān shí rén yào pèi de gāng gāng hǎo
liù shī huà: : 选。 圣俞尝云:“诗句义理虽通,语涉浅俗而可笑者,亦其病也。如有《赠渔父》一联云‘眼前
guān lín shī huà: : 已作对矣。 杜荀鹤诗句鄙恶,世所传《唐风集》首篇"风暖鸟声碎,日高花影重"者,余甚疑不类
chéng zhāi shī huà: : 四字合三字,入品便成诗句,不至生硬。要诵诗之多,择字之精,始乎摘用,久而自出肺腑,纵横出
gēng shī huà: : 壁喜见蝎",此韩退之诗句也。"离枫下闻钟"事偶不记。後数年,因阅刘禹锡《自武陵例召趣京》诗
méi jiàn shī huà: : ,再斟留赐回。醺酣入诗句,同上玉楼台。"他日骥谒荆公,语次诵先生诗,公叹赏曰:"真好学者。
shēng 'ān shī huà (1-7): : 韵焉。 ○七平七仄诗句 "吐舌万里唾四海。"宋玉《大言赋》"七变入臼米出甲。"纬书"一月普见
shēng 'ān shī huà (8-14): : ○唐诗不厌同 唐人诗句,不厌雷同,绝句尤多,试举其略。如"忽见陌头杨柳色,悔教夫婿觅封
lǎo táng shī huà: : “复忆襄阳孟浩然,清诗句句尽堪传。”高适则云:“美名人不及,佳句法如何?”岑参则云:“谢
quán táng shī huà: : 波动岳阳城’。谢脁之诗句,精者有‘露湿寒塘草,月映清准流’,先生则有‘荷风送香气,竹露滴
zhōng shān shī huà: : 不是师偷古人句,古人诗句似师兄。」杜工部有「峡束苍江起,岩排石树圆」,顷苏子美遂用「峡束