sōusuǒ: 意随流
míng shī huà: : 多意思而後措词哉?盖意随笔生,不假布置。 唐人或漫然成诗,自有含蓄托讽。此为辞前意,读
huáng lóu sòng mèng hào rán zhī guǎng líng: : xiōng zhōng yòu qióng de shī suízhe jiāng shuǐ dàng yàng
èr nán zhǐ: : 与体定句,须有感,外意随篇自彰,内意随入讽刺,歌君臣风化之事。 赋论二。赋者,敷也,布
zhào cháng qīng: : zhà kàn lái suíyán jìnfǎn jǔjué bié yòu fēng wèinéng píng dàn zhōng jiàn shēnqiè xiāo shū zhōng jiàn zhěn
āi wēn · ā lín dùn · luó bīn xùn EdwinArlingtonRobinson(1869 héng 1953): : de men yuàn suí qīn zǒu jīng shāng de dào
96. liù yán shī: : tóng yàng yìng shǐ shī suí shù 'ér zēng jiā
shēng 'ān shī huà (8-14): : 矶西问渔船。桃花尽日随流水,洞在青溪何处边。"其二《山行留客》云:"山光物态弄春晖,莫为轻
pǐn: : 小。恨寄飞花簌簌,情随流水迢迢。鲤鱼风送木兰桡。回棹荒鸡报晓。”二公诗词皆用靺鞨事,人罕
quán táng shī huà biān: : 西畔问渔船。桃花尽日随流水,洞在清溪何处边?』〈山行留客〉云:『山光物态弄春辉,莫为轻阴
juàn shí liù: : 上精神蛇一条。奸血默随流水尽,凶膏今逐渍痕消。削除浮世不平事,与尔相将上九霄。”尝游长沙