sōusuǒ: 落云端
guó pǐn: : quánluò yúnzhōng duì huí shù miǎo chuán
míng shī huà: : tiānluò yúnxiá sōng
guī tián shī huà: : luòluò yúnsōng jiǔ bàn piáo
juàn liù: : shēn bàn tóu língluò yún
juàn 'èr shí : : yín chù qiáo lín yùn gèng jiǎn jiǎn méi huā luò yún
juàn sān shí : : niàn fāng méng wèi wěn yùn xiāo shēng chuīluò yúndōng zài shù yuán huā xìn yùn   shuí wèn yùn tīng chuāng xià yuè
juàn shí : : zhǐluò yúnyān gōng zuì hòushī chéng zhū kàn cháo hái
juàn shí : : zhǐluò yúnyān huàn duō
shī huà: : 臂兮远不。决天末兮浮云端,齐之山兮秋之浦。景晦明兮气吞吐,草木蓊兮媚林莽。绣屏张兮翠绡舞
shī shì juàn sān: : 伊川难重违。”又:“云端楚山见,林表吴岫微。” 江文通《拟孙廷尉杂述》:“太素既已分,
lǎng yuè xíng: : 又疑瑶台镜,飞在青云端。 仙人垂两足,桂树何团团。 白兔捣药成,问言与谁餐? 蟾蜍蚀圆影
cháng xiāng : : 空长叹。 美人如花隔云端。 上有青冥之高天,下有渌水之波澜。 天长路远魂飞苦,梦魂不到关
rén jiān huà : : 伫飞鸾。萼绿仙子彩云端。影月娉婷,浣霞明艳,好谁看?华鬘。梦寻难。当歌掩泪十年闲。文园
jué liáo : : 谢唐秀才惠端州紫石砚云端州石砚人间重李贺青花紫石砚歌云端州匠者巧如神露天磨剑割紫云柳公权
juàn shí sān: : ‘微升紫塞外,已隐暮云端’,以为意主肃宗也。郑公善评诗也,吾观退之‘煌煌东方星,奈此众客