sōusuǒ: 乱云飞
liù shī huà: : dào chūn luàn yún zhī zhī
shēng 'ān shī huà (8-14): : è tiān biānluàn yúnchóu níng
pǐn: : 歌喉当筵逞,遏天边,乱云愁凝。”今多作平音,失之。音律亦不协也。 词人用黦字 黦,黑
juàn liù: : ài zhī xiù lǎosuì miǎo shān zhōngyún shíluàn yúnshēn dào cán xuě zài gāo zhī
duì chuáng : : “luàn yún xuě huí fēng”,“ shēn shān cuī duǎn jǐngqiáo gāo fēng”,“ àn fēng fān làngzhōu
duì xuě: : 新鬼,愁吟独老翁。 乱云低薄暮,急雪舞回风。 瓢弃樽无绿,炉存火似红。 数州消息断,愁坐
juàn zhī : : luàn yún xuě huí fēng
juàn shí: : dào chūn luàn yúnzhī zhī
juàn shí sān: : yún:“ xiàngluàn yúnxún fān lín shuǐ dài guī lái
èr nán zhǐ: : luàn fēngluàn yúnhán yún yún yún nìng chén zhì
shī zhōng zhǐ : : 《 》 ( yàn ):“ fēng juànluàn yúnsàntiān xuán nuǎn míng
juàn 'èr shí : : shān chóngdiéluàn yún shí jùn shǒu zhāng hóu jiàn 'ér zhīwéi yàn zhāng shàng
juàn 'èr: : liǎng 'àn qiū yùn cǎi líng shuí jiā shēng 'ōu yùnluàn yúnchóu yùn mǎn tóu fēng dài guī xiū yùn
juàn shí : : yòu tiān rán chūn yùn shǔ cǎi cháng shèng wèi yùn zòngluàn yúnchuí
juàn 'èr shí 'èr: : lái shí zhèng wàng qiān qǐng cuì lán yùn jīng luàn yún xià yuē qián shān yùn mìng jià qún lóng jīn zuò 'è xiāng cóng
juàn 'èr shí liù: : lián juàn chuāng míng tīng zhà lòu shēng chū jué yùnluàn yúnshōu jìn tiān liú cán yuè yùn nài xiāng sòng xíng jiāng guī
juàn sān shí : : guāng yīn hèn duō shǎo yùn   chǔ tiān miǎo yùn guī zhèng luàn yún duǎn mèng wèi
juàn sān shí : : qīng shè jiāng tóu fēng luàn yúnkōng wǎn yùn
xīn : : kànluàn yún dàolì jiāng
jiāng kuí: : 千顷翠澜。 旌旗共、乱云俱下,依约前山。 命驾群龙金作轭,相从诸娣玉为冠。 向夜深、风定
rén zhōng huá mín guó yuán nián jiǔ 'èr): : chóngdiéluàn yún dòng kǒucuō shǒu chēng fēng tóu
juàn jiǔ: : luàn yúntuō huài bēng tāo
juàn 'èr shí 'èr: : luàn yún mái shānshì piāo fēng nán
juàn 'èr shí : : guò yǎn luàn yún
shī huà: : 枚听传令,边鸿敢傍阵云飞。"二:"春天罢清笳听凯歌,行营细柳拂彫戈。征人尽道从军乐,城上黄
míng shī huà: : 汉武帝“秋风起兮白云飞”,出自“大风起兮云飞扬”;“兰有秀兮菊有芳,怀佳人兮不能忘”,