sōusuǒ: 明朝试
yuèfǔ yào jiě: : míng cháo luòrén shí guī! " èr zhāng yán rén jīng guī hāo
gōng cǎo táng shī huà: : yùn yáng qiūyuē: " lǎo shěng shī yún: 'míng cháoyòu fēng shìshù wèn ? ' gài 'ài jūn jiàn zhī xīn
cáng hǎi shī huà: : " shímíng cháoshìfēi shèng jǐng xié ", yòu yún " chóu jiànèr shí huí míng ", nǎi shì lián mián duì
méi jiàn shī huà: : ,失却扌寿衣平正石。明朝水落石依然,老夫一夜空相忆。"意在言外。又有"因栽白扁豆,欲当紫团
shī huà: : 玉《寒食客中》云:"明朝便典黑貂裘,寒食宁无数日留。烟断昔曾悲介子,火衰今不祀商丘。百年
shēng 'ān shī huà (1-7): : míng shì " shí nián shèngmíng cháo" wéishuǐ diào 》: " diāo gōng bái liè chū huí " wéishuǐ 》, hòu zhuǎn wéi
shēng 'ān shī huà (8-14): : 昏。须倩东风吹散雨,明朝却待入华园。"字画奇怪,摆云捩风,而诗亦清逸可爱,好事者模为四首
míng shī huà: : míng cháoduì qīng jìngshuāi bìn yòu féng chūn
guī tián shī huà: : shēn xiàngmíng cháomài xìng huā
lǎo táng shī huà: : míng cháochóngjiǔ hún xiāo shǐ zūn qián qiàn zhī
jiāng zhāi shī huà: : shuāng bìnmíng cháoyòu nián liú dòng zhōng zuò jiāng jiān làng jiān tiān yǒngsài shàng fēng yún jiē yīn
shī shì juàn : : míng cháobié hòu mén hái yǎnxiū zhú qiān gān lǎo shēn
pǐn: : 词曰:“今朝二十九,明朝初一。怎欠个秋崖生日。客中情绪老天知,道这月不消三十。春盘缕翠,
quán táng shī huà: : 图,先遣使宣诏曰:“明朝游上苑,火急报春知:花须连夜发,莫待晓风吹。”于是凌晨名花布苑,
yùn yáng qiū ): : 迩。”孟浩然诗云:“明朝拜家庆,须着老莱衣。” 谢师厚生女,梅圣俞与之诗曰:“生男众所
shān fáng suí : : míng cháohuī lèi sòng xíng zhōu
tǐng zhāi shī huà: : 话》所载王光远云:“明朝山北山南路,各自逢人话胜游。”盖庐山之美不可尽,惟此两句形容得极
juàn : : “míng cháoyòu fēng shìshù wèn ”, xìng 'ér zhīzuò dài dànzhī
juàn : : shèngmíng cháo
juàn : : míng cháoyòu fēng shìshù wèn biàn jiàn niàn niàn wàng jūn zhī
duì chuáng : : gèng yòumíng cháohèn bēi gòng chuán
nán shī huà: : míng cháochuī zuò cēncī
yuè shí guā: : míng cháorén
: : 良人罢远征? 冬歌 明朝驿使发,一夜絮征袍。 素手抽针冷,那堪把剪刀。 裁缝寄远道,几日
xuān zhōu xiè tiǎo lóu jiàn bié jiàoshū shū yún: : 。 人生在世不称意,明朝散发弄扁舟。 这是天宝末年李白在宣城期间饯别秘书省校书郎李云之作
niú zhǔ huái : : 高咏,斯人不可闻。 明朝挂帆席,枫叶落纷纷。 牛渚,是安徽当涂西北紧靠长江的一座山,北端
shān zhōng yōu rén duì zhuó: : 。 我醉欲眠卿且去,明朝有意抱琴来。 李白饮酒诗特多兴会淋漓之作。此诗开篇就写当筵情景。
chūn zuǒ shěng: : 金钥,因风想玉珂。 明朝有封事,数问夜如何? 至德二载(757)九月,唐军收复了被安史叛军所
dān huā: : ,晚来唯有两枝残。 明朝风起应吹尽,夜惜衰红把火看。 在群芳斗艳的花季里,被誉为国色天香
juàn zhī sān: : yòu xià shèngmíng cháo
juàn zhī : : 开。欲识此花奇绝处,明朝有雨试重来。”虽本郑意,便觉才力相去不侔矣。山谷亦有“紫绵揉色海
juàn zhī jiǔ: : míng cháojiě lǎn qiū jiāng shàngwèn xùn xiān shēng bàn xiāng
更多结果...