sōusuǒ: 京人氏
pǐn: : 一人歌菩萨蛮云:“玉京人去秋萧索。画檐鹊起梧桐落。欹枕悄无言。月和清梦圆。背灯惟暗泣。甚
juàn zhī liù: : jiùjīng rén wéi sāng lánggài 'é 'ěr
juàn : : jiùjīng rén wéi sāng lánggài 'é 'ěr
dōng xuān : : jīng rénhǎo gān yán yuè rénwǎn nián yóu shènluò zhōng hào yuē wēng wēng
juàn 'èr shí : : jiùjīng rén wéi sāng lánggài 'é 'ěr
juàn sān shí : : yúnjīng rén qiū xiāo suǒhuà yán què tóng luò
juàn shí : :   jīng rén yóu zhù yùn rěn zài píng lán chù yùn shì wèn chuāng qiū dào fǒu yùn rén jīn xīn liáng zhěn
juàn 'èr shí 'èr: : bìng qíng lǎn zūn jiǔ chéng jiànzǔ yùn piāomiǎo jīng rén xiǎng rán jīng
rén jiān huà diǎn píng fēn -《 rén jiān huàshí : : biànjīng rén
liú chén wēng: : 风和雪,江山如旧,朝京人绝。 百年短短兴亡别,与君犹对当时月。 当时月,照人烛泪, 照人梅