sōusuǒ: 名居士
quán táng shī huà: : 冥路作诗仙?浮云不系名居易,造化无为字乐天。童子解吟长恨曲,胡儿能唱琵琶篇。文章已满行人
juàn shí : : yún míng zào huà wéi tiān
juàn shí liù: : míng bǎng wěi kàn bǎng guī huá shān
wáng zhí fāng shī huà: : shèngmíng běi mén dōng guān
juàn sān: : shuí jiào míng zuò shī xiān míng míng zào huà wéi tiān
míng dào zhì: : shùn qīn chúmíng táng xún yàn yóu shǒu zhōu táng shànyīn zhōu fǎng zhī
jùn yán: : míng bǎng wèi
cáng suì jīn : : bái gōngmíng gài què · zhōng yōngpiān yún jūn mìng
juàn 'èr: : dūn míng shízǎo shàng shū gōng
juàn : : yuē:“ wáng shèngmíng guānrán shāng fēng bài zhě rén
zhǔ yào màn chāo: : wèn míng zhī " jìn zhě yuèyuǎn zhě lái "
huáng jiǎn: : huáng jiǎnshēng nián xiángmíng jiǎn yuán hào dōng jiàn 'ānjīn shǔ jiànrén
gēng shī huà: : 而定交。 世谓六一居士欧阳永叔不好杜少陵诗。观《六一诗话》载:陈从易舍人初得杜集旧本,
gōng cǎo táng shī huà: : 下,犹可叹想,则东坡居士之赞尽之矣。半山老人诗云:'吾观少陵诗,谓与元气侔。力能排天斡九
guó pǐn: : 奇,摛词未秀。 顾居士仲瑛声调逸秀,绮缀精密,颇任侠清狂,一时名士李杨诸公,多乐与之游
míng shī huà: : 任城张良玉别号栗斋居士,以琴鸣於时,尝赋《闲居》云:“手香丸药後,心静理琴时。”此联闲
nán háo shī huà: : 州之公寓。 ○南濠居士诗话序 诗话必具史笔,宋人之过论也。玄辞冷语,用以博见闻资谈笑
pǐn: : 李汉老名邴,号云龛居士。父昭玘,元祐名士,东坡门生。汉老才学,世其家者也。其汉宫春梅词
yùn yáng qiū ): : 文;李洪曹好古篆,莫居士赠玉箸字。此四者,得非气合不召而至焉。中园生旧任杞王府户曹,任广
juàn : : ,但太工矣。 浮休居士张芸叟久经迁责,既还,怏怏不平。尝内集,分题赋诗。其女得《蜡烛》