sōusuǒ: 乐如何
shēng 'ān shī huà (8-14): : 独出,奇矫无前。谢康乐如东海扬帆,风日流现,陶彭泽如绛云在霄,舒卷自如。王右丞如秋水芙蓉
juàn : : xiè kāng " dōng hǎi yáng fānfēng liú ";
juàn zhī 'èr: : xiè kāng dōng hǎi yáng fānfēng liú
huáng shān shī huà: : xiāng xiōng
rén jiān huà diǎn píng 'èr fēn -《 rén jiān huàsān shí : : kuài dān chúnmiáo lái gǎn shòu zǒng shì xiāng ruòér zhè shì jiān zhī chóu qiān bǎi nián lái shī rén zhī què
chǔ shēng: : nán sòng jūn chén de yàn 'ān xiǎng guò yǎn yún yānqīng mièér jūn qíng jǐn běi bīngjiàng zhì
huái jué shí shǒu shí huí): : héng héng shí jiù shì wèn dāng nián de fán huá huān jīn shì fǒu hái zài
32 jiéjiā juàn zhū chuí lèi luó jīn (3): : ”, shì shuō nán xìng shì suī rán shuō lái kāndàn shí shàng shì hěn kuài de shì
juàn shí : : zhě fēi shuǐ hàn zuò shì cháo tíng nán zhī shì ?《 shūyuē
juàn shí 'èr: : 爱弟倾逝,手足之痛,如何可言,奈何!奈何!盛德之后,何乃止此,寿 夭默定,非追悼所及,千
juàn shí : : zhī
chéng zhāi shī huà: : 塌,古人白骨生青苔,如何不饮令心哀。"东坡则云:"何须更待秋井塌,见人白骨方衔杯。"此皆翻案
gēng shī huà: : "寒儒逢景运,报国合如何?"言宏大而有激励,直旨也。山东李庭臣尝言:"琼管夷人,有持锦臂[A
gōng cǎo táng shī huà: : 之介,'久客惜人情,如何拒邻叟',则何妨杜之通乎?" 《扪虱新话》:"老杜诗当是诗中《六经
méi jiàn shī huà: : 春。不是清空月飞入,如何中有姮娥身?轩辕百炼今湮灭,扬州青铜却奇绝。人非照镜镜照人,镜亦
shī huà: : 此。 "有客来相问,如何是治生。但存方寸地,留与子孙耕。"此贺水部诗。贺,唐末五代时得道
shēng 'ān shī huà (1-7): : "祝融之峰紫翠衔,岁如何其雪崭岩。邑西有路缘石壁,我欲从之愁{穴绝}嵌。鱼有心兮脱网罟,江
guī tián shī huà: : 晓不休,苦吟鬼神愁。如何不自闲,心与身为雠。”气象如此,宜其一生跼蹐也。惟《登第》云:“
lǎo táng shī huà: : “美名人不及,佳句法如何?”岑参则云:“谢胱每篇堪讽咏。”如李太白过黄鹤楼则云:“眼前有
nán háo shī huà: : 彼。若无几个始制文,如何教得犹子比。”文东善书,故云然。亦可谓善谑也已。 韩文公诗曰:
táng shī huà: : 涯专在虚字上用工夫,如何当得?”予闻而服之。 晦翁深於古诗,其效汉魏,至字字句句,平侧
shī pǐn: : 用一僻典,如请生客。如何选材,而可不择?古香时艳,各有攸宜。所宜之中,且争毫厘。锦非不佳