sōusuǒ: 岁月坐
yuèfǔ yào jiě: : suì yuè shēn chéng juàn zhóuxiàng biān zhī wéi yào jiěyún 'ěr
shī rén zhù : : nài suì yuèjiǔtān yīn xún
méi jiàn shī huà: : 山岗亭。悲伤意则同,岁月如流星。湛辈何足道,当以德自铭。"此山岗经东坡品题,亦因之而重。
shī huà: : suì yuèmiǎo gǎn xíng juàn rán chóu chú " yún yún
shēng 'ān shī huà (1-7): : kōng lìngsuì yuè cuō tuó
shēng 'ān shī huà (8-14): : zhōusuì yuèyòu cán
guó pǐn: : suì yuèníng
míng shī huà: : fān jīng yānsuì yuè fàn bīng shuāng
guī tián shī huà: : jué cuō tuósuì yuèyáo
nán háo shī huà: : ”。今亲槀具存,上有岁月可考,当为都氏之家宝也。 唐太宗诗,虽极壮伟,而精巧之语,亦时
quán táng shī huà biān: : kōng lìngsuì yuè cuō tuó
quán táng shī huà: : 逢故友,衣服满尘埃。岁月不可问,山川何处来?倚城容敝宅,散职寄灵台。自此留君醉,相欢得几
lín hàn yǐn shī huà: : wáng jié zhù shū duōsuì yuèzhǒng sōng jiē zuò lǎo lóng lín
yùn yáng qiū ): : suì yuè liú xīng
yùn yáng qiū-1 ): : suì yuèkǎo zhī dào bǎo
yùn yáng qiū(1 ): : 家有老泉公作诗云:“岁月不知老,家有雏凤凰。百鸟戢羽翼,不敢呈文章。”则二苏当少年时,已
juàn liù: : ér zàng zhīsuì yuè bàng
èr lǎo táng shī huà: : cháng suì yuètuī zhīsūn bǎng nǎi chún huà sān niánsuì zài rén chénmíng nián guǐ jiǎn qiān cān zhèngshì shí
tǐng zhāi shī huà: : xiù qiā tōng huānsuì yuèshēn
juàn 'èr: : 》云:“古今正自同,岁月何必书。”《游香积山》又云:“寻幽志不继,书版记岁月。” 萧思
juàn sān: : shūsuì yuè xīn
juàn : : suì yuè shū
juàn : : 。尝求其集,若云:“岁月掷人去,有志不获聘。”又有云:“猛志逸四海,骞翮思远翥。”“荏苒
juàn : : suì yuèlǐn rán
duì chuáng : : 哭,鞍马去孤城。草木岁月晚,关河霜雪清。别离已昨日,因见古人情。”散句如“乾坤万里眼,时
lǎo jiāng xíng: : suì yuècuō tuóxīn qíng hǎolián tóu bái liǎo
qiū zuò: : 。一个人就是这样地在岁月无情流逝中走向老病去世。这冷酷的事实使他自觉无力而陷于深刻的悲哀
chūn péi guò xīn chāng fǎng rén : : 入西邻。 闭户著书多岁月,种松皆作老龙鳞。 王维和裴迪是知交,早年一同住在终南山,常相唱
jiù yóu qiáo jùn yuán cān jūn: : 道羊肠苦。 行来北京岁月深,感君贵义轻黄金。 琼杯绮食青玉案,使我醉饱无归心。 时时出向
zǎo bái chéng: : quán shī yáng de shì shī rén jīng guò jiān nánsuì yuèzhī hòu rán bèng de zhǒng qíng xióng jùn xùn zhōngyòu yòu háo
jīng xià qiáo huái zhāng fáng: : suì yuè chánghuí huáng zhuǎn yòu kǒng zài chuān shàngshì zhě bùshě zhòu zhī kǎi
yuè xià zhuó shǒu ): : shèn zhì hòu desuì yuè xiū xiǎng zhǎo dào gòng yǐn zhī rénsuǒ zhǐ néng yuè guāng shēn yǐng yǒng yuǎn jié yóubìng qiě xiāng
更多结果...