sōusuǒ: 月依依
chéng zhāi shī huà: : " yuān míng suǒ wèi " yuè chén zhì 'ài míng "
shī shì juàn : : luòyuè zhuāng jiàn yún dòng bié
pǐn: : xiǎoyuè jiù gōng wān
jiǔ wèn yuè: : wèi yuè rán zhào jīn rén
juàn zhī : : ” yuān míng suǒ wèiyuè chén zhì 'ài míng
juàn shí 'èr: : ”《 shān yún:“ luòyuè lóu guī yún yōng diàn láng
mǐn chuān guī xiù shī huà: : fēngyuè rán jiāng shàng
juàn : : xué luán zhào yùn   lóu tái hóng shù miǎo yùn fēngyuè qián
juàn sān shí : : zhèn yún lěng luò shí yòu diāo pán yùn jìng sài lóu tóu xiǎoyuè jiù gōng wān yùn    kàn kàn yùn dìng yuǎn hái yùn yòu
liǔ yǒng: : tíng xiè fēngyuè rándàn rén què néng huān liǎo
yàn dào: : míngyuè ráncǎi yún 'ānkōng zhī zhōng réng jiù shì liànzhí zhe dào liǎo zhǒngchīde jìng
chén rén jié: : 涂在楚;雄心玄德,岁月依刘。 梦落莼边,神游菊外,已分他年专一丘。 长安道,且身如王粲,
zhāng yán: : fēngyuè ránwàn jiāng qīng
zhāng : : hòu liǎng xiě chū duō qíng de míngyuè jiù zhào rén jiù gèng shì duì zhè wèi de chén yàn yǎoyòu diǎn mányuàn liǎo
shēng 'ān shī huà (1-7): : 《春恨》诗云:"残梦依依酒力馀,城头批颊伴啼乌。平明乍卷西楼幕,院静初闻放辘轳。"批颊盖
shēng 'ān shī huà (8-14): : 荡,春树聊攀折。共此依依情,无奈年年别。"唐张说诗亦云:"塞上绵应拆,江南草可结。欲持梅岭
míng shī huà: : 曰:‘昔我往矣,杨柳依依。今我来思,雨雪霏霏。’”圣经若论佳句,譬诸九天而较其高也。严沧
jiāng zhāi shī huà: : “昔我往矣,杨柳依依;今我来思,雨雪霏霏。”以乐景写哀,以哀景写乐,一倍增其哀乐。知
quán táng shī huà biān: : 京〉曰:『马嵬杨柳尚依依,又见銮舆幸蜀归。泉下阿蛮应有语,这回休更怨杨妃。』《鉴诫录》、
quán táng shī huà: : 。”卢贞和云:“一树依依在永丰,两枝飞去杳无踪。玉皇曾采人间曲,应逐歌声入九重。”示意也
duì chuáng : : 云:“昔我往矣,杨柳依依。今我来思,雨雪霏霏。”东坡谓韩退之“始去杏飞蜂,及归柳嘶{札虫