sōusuǒ: 霜华重
míng shī huà: : 菊》诗云:“亭亭似与霜华斗,冉冉偏随月影繁。”此元韵“繁”字,以为寒韵“繁”字亦误矣。予
yùn yáng qiū ): : shuāng huálěng
cháng hèn : : 河欲曙天。 鸳鸯瓦冷霜华重,翡翠衾寒谁与共。 悠悠生死别经年,魂魄不曾来入梦。 临邛道士
shí xián běn shì qǔzǐ : : shuāng huáàn juàn lóu nán shù
juàn : : wáng 'ān zhōng shuāng huácuī bìn shuāng píng shēng
juàn : : yàn shūchóngyáng guò hòu、“shuāng huámǎn shù dàodiāo liáng yàn zhèng zhī tóng
juàn shí : : yùn huà dòng xiǎo kāi shòu yùn bǎi wēn nún shuāng huá yùn bān cuì xiù rén miàn nián nián
juàn 'èr shí: : guǎng hán xiǎo jià shè xún xiān yùn tōu bèishuāng huásòng jiāng yùn guò yuè lǐng nán zhī yùn yún zhuāng miàn níng qīng
juàn 'èr shí : : xián chuāng lòu yǒng yuè lěngshuāng huáduò yùn qiāoqiāo xià lián cán dēng huǒ yùn zài sān zhuī wǎng shì hún luàn chóu cháng suǒ yùn
juàn 'èr shí : : líng líng yùn   suì yuè kān jīng yùn zuì nán guǎn shuāng huámǎn jìng shēng yùn xīn hái
juàn 'èr shí : : chuāng hán yuè yǐng lěngshuāng huá shēn yuàn zhòng mén qiǎo yùn huà lóu xuě miǎo yùn shuí jiā zhú nòng chè méi huā xīn diào yùn hán dēng níng
juàn sān shí 'èr: : 词别首,第九句“夜永霜华侵被”,霜字平声;解昉词,第十句“空赢得、斜阳暮草”,空字平声。
zhāng xiào xiáng: : shuāng huá yǒng qīn chóuhuàn shuí gōu
liú zhuāng: : yóu shuāng huádiǎn zhuì
huáng shēng: : 吟未稳,凄清。 只有霜华伴月明。 应是夜寒凝,恼得梅花睡不成。 我念梅花花念我,关情。 起
zhāng : : 符合自然景观的实际(霜华在地而不在天),却完全切合诗人的感受:深夜侵肌砭骨的寒意,从四面
: : shā shuāng huá shǎn shuò guāng mángxiān míng duó
wēn tíng yún: : 管先汍澜。 旧臣头鬓霜华早,可惜雄心醉中老。 万古春归梦不归,邺城风雨连天草。 “达摩支
bái : : 欲曙天26。 鸳鸯瓦冷霜华重,翡翠衾寒谁与共27。悠悠生死别经年,魂魄不曾来入梦28。 临邛道土
dīng mín guó liù nián jiǔ ): : jìn jīn tái xuě chóng jiǎn shuāng huá hán shēng yàn shì
juàn 'èr · bǐng : : 行到瀛南胜画图。夹路霜华随野阔,到山雪色共云铺。风微灞岸飘杨柳,月淡江天冷荻芦。黄犊一鞍