sōusuǒ: 自古常
liù shī huà: : gōng 'ǒu jiān nǎi zhī wén shì zhī nán ér zhī rén nán
gōng cǎo táng shī huà: : shī rénqiǎo zhuàngzhuàng qiǎo
yōu táng shī huà: : " cháng táng rén lián 'ér wàng míng yún: " shān lái shí shòushuǐ yīn qiū hòu yàng shā qīng
méi jiàn shī huà: : rén yán xìn yòu zhī
shēng 'ān shī huà (8-14): : 宫木阴浓燕子飞,兴衰自古漫成悲。他日迷楼更好景,宫中吐焰奕红辉。"其後迷楼为唐兵所焚,竟
juàn sān: : 经》、《穆天子传》亦自古健有法。 太史公之文,有数端焉。帝王纪,以己释《尚书》者也,又
juàn : : 。人则昭明美矣。 自古文章於人主未必遇,遇者政不必佳耳。独司马相如於汉武帝春天《子虚赋
míng shī huà: : 南枝。”属对虽切,亦自古老。六朝惟渊明得之,若“芳草何茫茫,白杨亦萧萧”是也。 凡作近
guī tián shī huà: : 公主手痕》云:“玉颜自古为身累,肉食何尝国谋?”硃文公云:“以议论言之,第一等议论;以诗
lǎo táng shī huà: : 俗久雨,见晚晴辄喜,自古皆然。余适逢此景,遂演二首云:“天意怜幽草,孤根托鹩隈。自含幽独
nán háo shī huà: : yuán chéng yòu liánchūn cǎo chí táng jīng tiān dòng zhì jīn chuán
shī jìng zǒng lùn: : shī rénwèi yòu zhuō jiāo zhě
dùn yín : : wèi yòu
pǐn: : 般。富贵荣华总是闲。自古英雄都是梦,为官。宝玉妻儿宿业缠。年事已衰残,须鬓苍苍骨髓乾。不
quán táng shī huà biān: : 侍臣曰:『剑门天险,自古及今,败亡相继,岂非在德不在险也!』因作诗曰:『剑阁横空峻,銮与
quán táng shī huà: : 》云:“西陵遇风处,自古是通津。终日空江上,云山若待人。汀渊寒事早,鱼鸟兴情新。南望山阴
zhú shī huà: : shī rén wén shì jiē shù qián rén zuò
wēi shī huà: : shōu yīng líng zhī
shí lín shī huà: : chóng huī gōng zhù shǒu hén shī》: yán wéi shēn lěiròu shí rén guó móu
yùn yáng qiū ): : 论》云:“文人相轻,自古而然。” ①“宴”原作“要”,据《类编》改。 高适《别郑处士》
yùn yáng qiū-1 ): : 钱塘风物湖山之美,自古诗人,标榜为多,如谢灵运云“定山缅云雾,赤亭无滞薄”,郑谷云“潮
yùn yáng qiū(1 ): : 、小垂手以比舞态,故自古命侍儿,多喜以柳为名。白乐天侍儿名柳枝,所谓“两枝杨柳小楼中,袅
juàn liù: : jīn mǐn shí zhī
juàn : : 也。宋公闻而喜曰:“自古文人不相让,而好相陵掩,此事前所未闻也。” 三云:范公自言学道
shān fáng suí : : yuān yuán zūn zhū shù rén mènghán
shī xué jìn luán: : 三千三百西江水,自古如今要路津。月夜歌谣有渔父,风天气色属商人。沙村好处多逢寺,山叶
juàn 'èr: : 何自念佛?”印曰:“自古道,求人不如求己。”坡公作偈曰: 南海观音真奇绝,手持串珠一百八
dài shī huà kǎo suǒ: : jiē rán
juàn jiǔ: : zhí dào jiàn chù zhě duō jiē tān chǒng róng zhě zāiyòu yòu rén yún:“ quán qiān nián hènliú xíng
juàn shí: : ér rán xià luàn chénfèi luàn chǔ
duì chuáng : : yán wèi shǐ shī zhōng liú chūsuī qióng zhī yán yòu xiàn zhī ér shì piān cháng shí shí
shǔ dào nán: : shǔ dào de nán xíng shàng tiān hái nán zhè shì yīn wéi lái qínshǔ zhī jiān bèi gāo shān jùn lǐng dǎngyóu qín
更多结果...