sōusuǒ: 花间不
shī huà: : jiān duō yòu yáng chūnhuā jiānxiāng zhě yòu xiè zhī 'èr zhōngdāng shì chóu rén míng suǒ wéi
shēng 'ān shī huà (1-7): : 湖天。"正用其语。《花间词》"一方卵色楚南天",注以卵为泖,非也。注东坡诗者,亦改卵色为柳
shēng 'ān shī huà (8-14): : 《huā jiān yún " cǎo píng shāfān xiǎo píng fēng " shì
guī tián shī huà: : ,花与脸同色,故棹入花间不能辨,及闻歌声,方知有人来也。用意之妙,读者皆草草看过了。
lǎo táng shī huà: : 湖天。”正用其语。《花间集》词云:“一方卵色楚南天。”注以“卵”为“氵卯”,非也。注东坡
pǐn: : 沙,新声迭出。孟蜀之花间,南唐之兰畹,则其体大备矣。岂非共源同工乎。然诗圣如杜子美,而填
quán táng shī huà biān: : 『诗成流水上,梦尽落花间。』诸人更唱迭和,莫非佳句,盖草木臭味既同,则金兰契分弥笃尔。史
quán táng shī huà: : 鸳鸯赭白齿新齐,晓日花间放碧蹄。玉勒乍回初喷沫,金鞭欲下不成嘶。’” 高仲武云:“韩员
yùn yáng qiū ): : mèng jìn luòhuā jiān
juàn : : huā jiānxiào shēng shì
shī xué jìn luán: : 天上山惟玉垒深。日向花间留远照,云从城上结层阴。三年已制相思泪,更入新愁却不禁。 初联
yuèfǔ zhǐ : : huā jiānxiǎo duō hǎo
tǐng zhāi shī huà: : jiǎn tánghuā jiānzhī zuò
juàn : : ” lín chuān yúnhuā jiānrén chèn cháo
duì chuáng : : wáng jià yòu qián chū jiànhuā jiānruǐ hòu quán huā”, tuō tāi gōng
yuè xià zhuó shǒu ): : 李白 花间一壶酒,独酌无相亲。 举杯邀明月,对影成三人。 月既不解饮,影徒
juàn zhī sān: : 信宫 竹外仙亭出,花间辇路分。乔知之应制 一声啼鸟禁门静,满地落花春日长。王随 长乐
juàn zhī : : cán huā jiān nuǎn yànduàn yún lóu wài juàn qīng yīn
juàn zhī liù: : huā jiān jiàn
juàn zhī : : 驾晴景云:“雨前初见花间叶,雨后兼无叶里花。蛱蝶飞来过墙去,应疑春色在邻家。”此唐百家诗
juàn zhī jiǔ: : fēi huā jiāngōng rén luó jīn zhī yòu huò zhě
juàn zhī : : 不相迎。总向春园里,花间笑语声。”是也。有句意俱含蓄者,如九日诗曰:“明年此会知谁健,更
juàn zhī : : jūn xiànhuā jiān láng zhǐ dǒu cǎoyíng zhū mǎn dǒu guī
juàn zhī jiǔ: : rén xíng dòu kòuhuā jiān
juàn zhī 'èr : : huā jiānyōng chū jīn shī lián yún:“ yún héng qín lǐng jiā zàixuě yōng lán guān qián
juàn zhī 'èr : : 传书。”此篇杂之唐人花间集中,虽具眼,未知乌之雌雄也。 范石湖 范石湖过萍乡,道中乍晴,
juàn : : huā jiānzuì rèn huáng chí shàng yín cóng bái kuī
juàn liù: : huā jiāndǎo chì huí”。
juàn jiǔ: : huā jiānxiào shēng
juàn shí: : yún:“ qián jiànhuā jiān hòu quán huā
juàn sān shí: : zhāng shī yún:“ rén jièhuā jiāndào chù cháng xié jiǔ xíng
juàn shí : : huā jiānyōng chū jīn shī lián yún:“ yún héng qín lǐng jiā zàixuě yōng lán guān qián
更多结果...