sōusuǒ: 年场屋
yuèfǔ yào jiě: : jié shǎonián chǎngxíng
juàn : : sūn zhòng yǎn háo 'ér shǎonián chǎngqīng tuō hǎo
shī shì juàn 'èr: : yòujié shǎonián chǎngxíng》: shī bēi jiǔ jiānbái rèn xiāng chóu
xiāng yān xiǎo : : shǎonián chǎngnǎi yòu gǎn shì mèng jiē jiā gōng tíng tíng 'ér shù
juàn 'èr: : huā bié guǎn shuǐ shēn fāng yùn   líng luò shǎonián chǎngyùn qín xīn
juàn shí jiǔ: : ér shǒu dìng zhú bàng xiāng yùn qiě ráo táo chèn shǎonián chǎngyùn
juàn sān shí 'èr: : xíng zhī jìn hóu bàn yǐn shǎonián chǎngyùn miào yán kōng yīng jiāo yàn máng yùn niàn fāng fěi dōulái
huáng tíng jiān: : yòng bào zhàojié shǎonián chǎngxíng》“ cōng jīn luò tóujǐn dài pèi gōu qiē tái zhī yòu zhào yìng
zhū dūn : : 乐府诗集》有《结客少年场行》,题解引《乐府广题》云:“按结客少年场,言少年时结任侠之客,
juàn : : fēn fēn shǎonián chǎngyóu jiàn lǎo
shí lín shī huà: : 昭陵”之句。汪辅之在场屋,能作赋,略与郑毅夫、滕达道齐名,以意气自负。既登第,久不得志,
juàn zhī jiǔ: : 时,出语已惊人;及去场屋,始放意为诗文。其诗初亦不事雕饰,而天然秀发,格力闲暇,超然有出