sōusuǒ: 当太白
shēng 'ān shī huà (8-14): : " chái guāndāng tàibáiyào jìn qiáo qīng ";
juàn : : " lín : " lóudāng tài xīng chén jìnshù gòu chén xiāng
yùn yáng qiū ): : cóngdāng tàipíng
shǔ dào nán: : 与秦塞通人烟。 西当太白有鸟道,可以横绝峨眉巅。 地崩山摧壮士死,然后天梯石栈相钩连。
dēng tài bái fēng: : zhèng miàn xíng róng tài bái shān de xiǎn jùn xióng dāng tàibái yòu niǎo dào héng jué 'é méi diān
juàn sān: : dōng hàn de mèng cháng dào zhè láidāng tàishǒu chú tān liú zhēn zhū yòu huí dào lái liǎo
juàn : : dāng tàibái shī piāngāo
xīn : : dāng tàishàng huáng xiǎng qīng liǎo
ài huá · āi lín · míng EdwardE·Cummings(1894 héng héng 1962): : héng héngdāng tàiyáng kāi shǐ ( dài zhe gǔn tàng xià de zuǐ chún
30. báishǔ dào nán: : 与秦塞通人烟。 西当太白有鸟道,可以横绝峨眉巅。 地崩山摧壮士死,然后天梯石栈相钩连。
bái: : dāng tàibái yòu niǎo dào héng jué 'é méi diān
3 jié juàn jīn lún chuí zhào yǎn guāng (2): : zhètáng xiǎng hào tiān shí 'èr shǒu hái shì tiāndāng tàizōng gōng de cái rén shítáng tài zōng mìng zuò de
13 jiégōng zhù juàn qín lóu guǎn 'ēn guāng (7): : 所以嘛,当太白遇上玉真公主后,就像花朵遇上雨水,风筝遇上风,两人之间肯定会发生
juàn shí : : dāng tàishū zhī jīng chéng lǐn yán wéi suī shùn shēng néng quán xiōng zhī hǎo shū yuē
juàn shí : : dāng tài
chéng zhāi shī huà: : 壑度尽松风声。"此李太白诗体也。"麒麟图画鸿雁行,紫极出入黄金印。"又:"折摧朽骨龙虎死,黑
gōng cǎo táng shī huà: : 在镜中游'之句。然李太白《入青溪山》诗云:'人行明镜中,鸟度屏风里。'虽有所袭,语益工也。
yōu táng shī huà: : 相看半作星辰没,可怜太白与残月。"而苏黄门《送退翁守淮安》亦云:"我怀同门客,势若晓天星。
cáng hǎi shī huà: : 部诗得造化之妙。如李太白《鹦鹉洲》诗云"字字欲飞鸣",杜牧之云"高摘屈宋艳,浓薰班冯香";如
méi jiàn shī huà: : 洞庭湖,可乎? 李太白《庐山岗瀑布》诗有"疑是银河落九天"句,东坡尝称美之。又观太白"海风
shēng 'ān shī huà (1-7): : 矣。 ○下落花 李太白诗:"玉窗青春下落花。"花已落,又曰下,增之不觉缀,而语益奇。
juàn : : 唐气格,而纵横有之。太白纵横,往往强弩之末,间杂长语,英雄欺人耳。"此段褒贬有至意。又云
juàn : : ,假佛书以开悟。暨观太白少陵长篇,气充格胜,然飘逸沉郁不同,遂合之为一,入乎浑沦,各塑其
juàn : : 祢正平陈思王王子安李太白之流,差足伦耳。然《鹦鹉》一挥,《子虚》百日,《煮豆》七步,《三
guó pǐn: : 维李颀一二三家臻妙,太白浩然便不谙矣。明兴,自高侍郎以还,七言律流而极弊。文正公以大雅之
míng shī huà: : 鸾之尾声,不可少也。太白深得此法。予读《文则》《冀越记》《鹤林玉露》,皆谓作古文不可去助
guī tián shī huà: : ,则有识大礼之称;诵太白诗,则有大胸次之美;诵唐人采莲诗,则美其用意之妙;诵晦庵感兴诗,
lǎo táng shī huà: : 迅鸟,不能过也。”李太白诗云:“朝辞白帝彩云间,千里江陵一日还。”杜子美云:“朝发白帝暮
nán háo shī huà: : 阳不能作也。” 李太白杜子美微时为布衣交,并称於天下後世。今考之《杜集》,其怀赠太白
táng shī huà: : 春渚日落梦相牵”,李太白“鹦鹉西飞陇山去,芳洲之树何青青”,崔颢“黄鹤一去不复返,白云千
shī jìng zǒng lùn: : ,道之所以日漓也。李太白云:“自从建安来,绮丽不足珍。”此豪杰阅世语。 曹孟德饶雄力,