sōusuǒ: 悠然对
chéng zhāi shī huà: : yōu rán qióng
gēng shī huà: : " wēn tíng yún yún: "yōu rán bǎng pín huí shǒu sōng chuāng bàn zhōng
gōng cǎo táng shī huà: : yōu ránjiàn nán shān
míng shī huà: : “诗有格有韵。渊明‘悠然见南山’之句,格高也;康乐‘池塘生春草’之句,韵胜也。”格高似梅
lǎo táng shī huà: : yōu rán jiàn nán shān hòu xiàng dōng kàn
nán háo shī huà: : yōu ránjiàn nán shān
shī jìng zǒng lùn: : ,水波不兴”,想此老悠然之致。 诗被於乐,声之也。声微而韵,悠然长逝者,声之所不得留也
jiāng zhāi shī huà: : yōu ránjiàn nán shān zhòng niǎo xīn yòu tuō 'ài ”, fēi wéi yìng bīng wèi sēn huà yàn qǐn níng qīng
pǐn: : 是白驹过谷。对西山、悠然自足。北窗疏竹。南窗丛菊。爱村居、数间茅屋。风烟草屦,满意一川平
yùn yáng qiū ): : :一曰“采菊东篱下,悠然见南山。”二曰“笑傲东轩下,聊复得此生”。三曰“客养千金躯,临化
yùn yáng qiū-1 ): : 诗云:“嗟子刀锯间,悠然止而食。成书与后世,愤悱聊自释。”观《史记》评赞,于范睢、蔡泽则
juàn : : yōu ránjiàn nán shān
juàn : : yōu ránjiàn nán shān
cāng làng shī huà: : yōu ránjiàn nán shān”, xiè líng yùnchí táng shēng chūn cǎozhī lèixiè suǒ táo zhěkāng zhī shī jīng gōngyuān
shī xué jìn luán: : yòuyōu rányuán quán zhī
duì chuáng : : yōu rán 'ài chū shìfēi chóu zhě zhī guān wéi rén tuō lüè zhì liúchéng zhāng chí zhī
juàn shàng: : yōu ránjiàn nán shān”, jǐng suī zài qiánér fēi zhì xián zhì jìng zhī zhōng néng dào wèi
sòng bié: : hán zheyōu rán jìn de wèi
wǎng chuān xián zèng péi xiù cái : : jǐn xiě chū chuī yānyōu ránshàng shēng de dòng tàiér qiě xiǎn shì jīng shēng dào xiāng dāng de gāo
chóu zhāng shǎo : : yōu rán zhè shì duō me lìng rén shū xīn qiè 'ā sōng fēng”、“ shān yuèjūn hán yòu gāo jié zhī
guī sōng shān zuò: : yòu qíng shì xiàn shī rén guī shān kāi shǐ shíyōu rán de xīn qíngèr shì yòu zuò zhě de tuō
wǎng chuān zhuāng zuò: : yōuyōu rándān shān lín zhī liǎo
zhú guǎn: : 、 míng yuè běn shēn suǒ yòu de qīng yōu chéng jìng de shǔ xìngyōu ránxiāng huìér mìng chéng piān de
fēng: : jié yōu ránér zhǐ zài xiě táo yuán hòu de dàn xíng wén jiǎn jiéér qiě yīn niǎo niǎo lìng
shān yáo shì zhōu: : yùnyōu rán
jīn líng jiǔ liú bié: : yōu rán jìn jié shù liǎo zhè shǒu shū qíng de duǎn
shān zhōng wèn : : 感到困惑,只不过是“悠然心会,妙处难与君说”罢了。第二句接得迷离,妙在不答,使诗增添了变
xià zhōng nán shān guò shān rén zhì jiǔ: : yōu ránjiàn nán shān”,“ wēi cóng dōng láihǎo fēng zhī zhī lèi rǎn ér kǒu yòu me wēn huǎn
niú zhǔ huái : : 而诗人置身其间时那种悠然神远的感受也就自然融合在里面了。 三、四句由牛渚“望月”过渡到“
niàn yóu sān shǒu ): : kàn lái yōu rán zàinèi xīn què shí fēn mèn
juàn zhī 'èr: : yōu ránjiàn nán shān”;
juàn zhī : : yōu ránjiàn nán shānzhī yòu wéiwéi néng yán zhī chán jiā suǒ wèi dào 'ér shí jiàn chù
更多结果...