sōusuǒ: 鸟鸣高
gōng cǎo táng shī huà: : huà wéi liǎngniǎo míngxiāng chóu míng zhǐ sān qiān qiūkāi yuán yòu dào wéi shǎo liú zhī shěn kěn qiú
shēng 'ān shī huà (8-14): : " qiān " huángniǎo míngxiāng zhuījiāo jiāo nòng hǎo yīn
juàn 'èr: : 伤悲。”“伐木丁丁,鸟鸣嘤嘤。”“昔我往矣,杨柳依依。今我来思,雨雪霏霏。”“岂不怀归,
juàn sān: : 自运不足。 王籍“鸟鸣山更幽”,虽逊古质,亦是隽语,第合上句“蝉噪林逾静”读之,遂不成
táng shī huà: : 江转柁鼓,洗盏船头沙鸟鸣。”曰:“绣帘美人时共看,阶前青草落花多。”杨廉夫得之,曰:“不
jiāng zhāi shī huà: : niǎo míngzhī jiē wéi zhù
yàn zhōu shī huà: : niǎo míngshān gèng yōu
shān gōu shī huà ( juàn ): : huà wéi liǎngniǎo míngxiāng chóu míng zhǐ sān qiān qiū
yùn yáng qiū ): : 或者谓其诗有“不停两鸟鸣,百物皆生愁。不停两鸟鸣,大法失九畴。周公不为公,孔丘不为丘”之
juàn sān: : huà wéi liǎngniǎo míngxiāng chóu míng zhǐ sān qiān qiū
juàn : : niǎo míngshān gèng yōu dòng zhōng jiàn jìng
tǐng zhāi shī huà: : 诗云:“蝉噪林逾静,鸟鸣山更幽。”荆公尝集句云:“风定花犹落,鸟鸣山更幽。”说者谓上句静
juàn liù: : zhēng cháng yōuniǎo míng
duì chuáng : : 绿池。潜鱼跃清波,好鸟鸣高枝。”读之犹想见其景也。是时刘公博览会王仲宣亦有诗。刘云:“月
juàn shàng: : wáng niǎo míngshān gèng yōu xiè zhēnfēng dìng huā yóu luò”, liǔ yùntíng gāo xià”, xùn
chūn zhōng tián yuán zuò: : tōng guòniǎo mínghuā kāijiù chūn xiě hěn nóng liǎo
guò xiāng : : zhè jiù shì tōng cháng suǒ jiǎng deniǎo míngshān gèng yōude jìng jiè
chái: : 落,夜静春山空”(《鸟鸣涧》),侧重于表现夜间春山的宁静幽美;而“空山不见人”,则侧重于
bái shí tān: : gēnniǎo míngjiànzhōng deyuè chū jīng shān niǎo niǎo jīng lái xiě yuè míng xiāng lèi
niǎo míng jiàn: : 到春山由明月、落花、鸟鸣所点缀的那样一种迷人的环境,而且还能感受到盛唐时代和平安定的社会
niǎo míng jiàn: : 到春山由明月、落花、鸟鸣所点缀的那样一种迷人的环境,而且还能感受到盛唐时代和平安定的社会
běi zhēng: : chīniǎo mínghuáng sāng shǔ gǒng luàn xué
'ān jùn hòu chí jué : : niǎo míngshān gèng yōuèr zhèng dào liǎo zhè 'ào
jīn yuán: : 送来鸟儿的叫声。春日鸟鸣,本是令人心旷神怡的赏心乐事。但是此时—红日西斜,夜色将临;此地
juàn zhī 'èr: : huà wéi liǎngniǎo míngxiāng chóu
juàn zhī sān: : 落”,“蝉噪林逾静,鸟鸣山更幽”之类,非不工矣,终不免此玻蔡宽夫诗话 王荆公以“风定花
juàn zhī : : ” wáng wén hǎi yún:“niǎo míngshān gèng yōu”, zhì jiè yuē:“ máo yán xiāng duì zuò zhōng niǎo míng shān gèng yōu
juàn : : 无人能对,舒王对以“鸟鸣山更幽”,本宋王籍诗,元对“蝉噪林逾静,鸟鸣山更幽”,上下句只是
juàn shí: : ‘niǎo míngshān gèng yōu’, dòng zhōng jiàn jìng
juàn 'èr shí 'èr: : zhēng cháng yōuniǎo míng
juàn 'èr shí : : 或者谓其诗有“不停两鸟鸣,百物皆生愁”;“不停两鸟鸣,大法失《九畴》,周公不为公,孔子不
juàn : : niǎo míngchūn léi míng xià chóng míng qiū fēng míng dōng
更多结果...