sōusuǒ: 作雨声
shī huà: : 阁上西风急,都入长杨作雨声。"按《唐史》及小说诸书,皆无杜常名字。或者以为宋人。然华清宫
shēng 'ān shī huà (1-7): : cháng yángzuò shēng
shēng 'ān shī huà (8-14): : " jiā yòu shī: " zhāoxiá qíngzuò jīng wǎn shēng hán
quán táng shī huà: : ,孤城对海安。朝霞晴作雨,湿气晓生寒。苔色侵衣桁,潮痕上井栏。题书招茂宰,思尔欲辞官。”
yàn zhōu shī huà: : ǒu shū yuàn zhōng zuò shīyīn shuài 'ěr qǐng qǐng shū mǎn zhǐ jǐng yún lián juàn téng wáng pén fān
yùn yáng qiū ): : qíng tiānzuò tiān ,“ yóu zhōng cái shàng cái
duì chuáng : : 有“映地为天色,飞空作雨声”,“窥鱼光照鹤,洗钵影摇僧”,皆咏泉之作也。 前辈云,诗家病
juàn shí 'èr: : ǒu shū yuàn zhōng zuò shīyīn shuài 'ěr qǐng qǐng shū mǎn zhǐ
juàn : : néng zhú dōng fēngzuò
qīng shī huà juàn xià: : 阁上西风急,都入长杨作雨声。”乃杜常也。又《武昌阻风》一绝:“江上春风留客舟,无穷归思满
juàn 'èr shí : : 阁上西风急,都入长杨作雨声。’乃杜常也。又《武昌阻风》一绝:‘江上春风留客舟,无穷归思满
juàn shí sān: : sōng shēng chángzuò shēng hán
juàn sān shí : : ǒu shū yuàn zhōng zuò shīyīn shuài 'ěr qǐng , (“ yuán zuòjiān”, jīn sòng běn jiàogǎi
shì: : 弹者技艺之高,能兴风作雨:“肠中冰炭”,写听者感受之深,肠中忽而高寒、忽而酷热;并以“烦
zhèng pàn zhī : : sòng gāo táng zhōng chǔ xiāng wáng mèng jiàn néng xíng yúnzuò de shān shén shì 'ér lái
83. húnjīn líng huái : : 已尽,惟馀石燕江豚,作雨吹风而已。然英雄虽去,而青山盘郁。足为帝都,徒使我对之而兴慨耳。
shēnguāng sān shí nián jiǔ ): : bié lèi fēn fēnzuò
juàn : : jīn huàzuò cāng lóng
juàn liù: : huáng hūn yóuzuò xiān xiān jìng fēng shì zhuǎn yán
juàn shí jiǔ: : hòu lóngzuò tiān míng
juàn 'èr shí : : běnzuò shān
juàn 'èr shí jiǔ: : yōu rén lái dài cán jiǔzuò ), ǒu tīng
juàn sān shí: : 窗】 东邻多白杨,夜作雨声急。窗下独无眠,秋虫见灯入。 【曲槛】 流水照朱栏,青红乱明鉴
juàn liù: : 国春山兴,共听西堂夜雨声”,“天迥楼台含气象,月明星斗避光辉”,“幽人月出每孤往,栖鸟山
lǎo táng shī huà: : 三分都有几,二分已在雨声中。墙东两个桃花树,恨杀朝来一番风。”又云:“世事总如春梦里,雨