sōusuǒ: 为文通
liù shī huà: : ér cháng shīwéi wénzhāng shì shī yuē duō qíng huái jiǔ bàn shì zuò shī rén
guān lín shī huà: : 必以为笑资矣。 江文通斅李陵等《杂体》三十首,内斅休上人《怨别》一首,有"日暮碧云合,
gōng cǎo táng shī huà: : ,韩以文为诗,杜以诗为文,故不工耳。" 石林叶梦得《诗话》曰:"禅宗谓云门有三种语:其一为
yōu táng shī huà: : chéng zhèng shū yún: " hán tuì zhī wǎn nián suǒwéi wénsuǒ shèn duō
shī huà: : gāo yòu yòu sān shīwéi wénshān zuò gǎn bēi tòng
shēng 'ān shī huà (1-7): : wéi wén wàn piānpín nán
shēng 'ān shī huà (8-14): : 张文潜爱而书之,遂以为文潜之作耳。 ○屠苏为草名 周王褒诗:"飞甍彫翡翠,绣桷画屠苏。"
juàn : : 为情而造文辞人赋颂,为文而造情。为情者要约而守真,为文者淫丽而烦滥。”又曰:“四序纷回,
juàn 'èr: : cháng qīng wéi wénnán shǔ fēngshànmián 'ér shǎo
juàn sān: : 鼮鼠,方朔之名藻廉,文通之职科斗,茂先景纯种种该浃,固无待言。自此以外,虽凿壁恆勤,而操
juàn liù: : 。”上不怿曰:“吾以为文天祥耶?”谪佃临濠死。人以定杨危之优劣。倪顾各散家资,顾仍画其像
juàn : : 言上乘。 王稚钦少为文,顷刻便就,多奇气,然好狎游、黏竿、风鸱诸童子乐。又蹶不可驯,父
juàn : : nǎng tóng rén wéi wénzhāng jiǔ mìng yuē pín kùnèr yuē xián sān yuē diàn quē yuē yǎn jiǎn yuē liú cuàn
guó pǐn: : wéi wénzhāngduō hàn jìn rén xián jué kǒng guìtài yuè qín sōngcāng xiù tǐng
míng shī huà: : zhuǎn 'érwéi wén
guī tián shī huà: : kǎo zhōu wáng wéi wénhuáng tóng wén huáng dài zhī hòu
táng shī huà: : 体,昔人谓杜子美以诗为文,韩退之以文为诗,固未然。然其所得所就,亦各有偏长独到之处。近见
dùn yín : : shī zhīwéi wén chū yòu qiē yán zhěyòu wēi yán zhěqīng zhòng zhǔnwéi zài zhì 'ěr
wàn shī wèn: : dàn wéi wénrén qiǎn xīng xiě huái zhī zuò 'ér
shī shì juàn : : 鹊,玉绳低建章。”江文通诗:“露彩方泛艳,月华始徘徊。”此类是也。 龙行虎步气逸情高例
pǐn: : qiěwéi wén yǒu 'ǒu tóng xiāng
quán táng shī huà biān: : 、卢、骆当时体,轻薄为文晒未休』者,殆卑之无甚高论也。审乎此,而读《全唐诗话》,亦足为座
quán táng shī huà: : 奉和附使进,帝曰:“为文不已,岂颐养邪!”敕曰:“自今勿复尔。” ①“良士”原作“良事
hòu shān shī huà: : shīwéi wén gōng 'ěr”, yòu zhǐ chūtuì zhī wén wéi shī zhān shī wéi jiào fāng léi shǐ
hòu shān shī huà: : ,韩以文为诗,杜以诗为文,故不工尔。」 黄鲁直谓白乐天云「笙歌归院落,灯火下楼台」,不
zhú shī huà: : 有书与其侄云:“大凡为文,当使气象峥嵘,五色绚烂,渐老渐熟,乃造平淡。”余以不但为文,作
wēi shī huà: : 高远,有出尘之姿,其为文称是。尝和余〈高邮道中诗〉,有「中途留眼占星聚,一宿披颜觉雾收」
yàn zhōu shī huà: : wéi wénzhāng 'è
shí lín shī huà: : 先公平日,未尝矜大所为文,一日被酒,语棐曰:‘吾《庐山高》,今人莫能为,惟李太白能之。《
táng wén : : 毕世不可得也。 凡为文,上句重,下句轻,则或为上句压倒。〈昼锦堂记〉云:「仕宦而至将相
shān gōu shī huà ( juàn 'èr ): : nài nǎi shǔ xiōng cháo duān zhōngwéi wén biǎo zhī
yùn yáng qiū ): : 儒服之时也。洎愈教岛为文,遂弃浮图,学举进士。《摭言》载岛初赴名场,于驴上吟“鸟宿池边树
更多结果...