sōusuǒ: 合相从
shī jiā shù: : kāi xiāngguānfǎn zhèng xiāng shùn xiāng yìng gōng shāng xié
xiāng : : ”。唐诗中常用它来关合相思之情。而“相思”不限于男女情爱范围,朋友之间也有相思的,如苏李
qín zhōu shī ): : kāi xiāngyìngxiǎn shì chū zhè zhǒng shuāi de shì zhèng zài zhǎnér wèiguó shì yōu shāng de xīn qíng zhèng wèi
nán líng dào zhōng: : zhè shì cóng zhèng shì 、“ shuí jiāzhè yàng kāi xiāngyìngyáo shēng de diào zhōng gǎn jué chū lái de
shī zhōng zhǐ : : míng yuè xiāngróng
shī jiā shù: : kāi xiāngguānfǎn zhèng xiāng shùn xiāng yìng gōng shāng xié
ōu yáng xiū: : zhǐ yòngyòu”、“ de kāi xiāngyìng mǎn yǎn shānde jǐng xiàng yǐn yǐn tòu xiǎn bié juàn yǒng nài
qín guān: : kāi xiāngyìngqiǎo chuán rén xīn
zhōu bāng yàn: : sān zhèng 'èr xiāngyìng tóng de shí lìng xuàn rǎn huān huì de yuè jué de bēi shāng
liú zhuāng: : yùnwài zài de biǎo xiàn nèi zài de hán yùn pèi xiāngxié zhìfāng wèi zhīqiǎo”, wèi zhī měi
dài shū lún: : qià lán rén chén zhòng 'ér yōu de xīn qíng xiāngyìnshī yùn rén qíngjuàn yǒng chún hòu
juàn : : jūn dào chù xiāngqīn
juàn jiǔ: : huì xiāngwènyīn qíng tóng zhě
guān lín shī huà: : 泪斑斑和在有恨,恨春相从苦不早。甘心结子待君来,洗雨梳风为谁好。"曰:"《玉台》诗中,气格
shēng 'ān shī huà (8-14): : 《送晦叔》诗:"此地相从今岁晚,登临况是客归时。却将襟抱向谁可,正尔艰难惟子知。情到中年
pǐn: : 屏山遮断,此去难留。相从争奈,心期久要,屡变霜秋。叹人生、杳似萍浮。又翻成轻别,都将深恨
yàn zhōu shī huà: : 驱也。顷年仆在长沙,相从弥年。其他诗亦甚佳,如云:「含风广殿闻棋响,度日长廊转柳阴。」
tǐng zhāi shī huà: : 绰恐为虎所害,遂连呼相从入,得不二十步,见儿化龙形,一手握三珠,填左耳中。绰以药斧斫之,
juàn zhī 'èr : : 书抵坡曰:闻日与诗僧相从,岂非“隔林仿佛闻机杼”者乎?真东山胜游也。坡以书示潜,诵前句笑