sōusuǒ: 湖西子
juàn : : " zhù jūn guī shàng shān ", " bié lèi rěnbēi xíng dào shǒu kōng ";
quán táng shī huà biān: : 斜阳,幽人入天幕。』西子曰:『子之诗美矣,不尽妾之所寄也。』乃答轩诗曰:『高花岩外晓相鲜
yùn yáng qiū ): : cán yuè jìng
juàn shí : : cán yuè jìng
juàn sān shí sān: : pànzhèng shān hǎo chùkōng cuì yān fēi
juàn sān shí jiǔ: : pànzhèng shān hǎo chùkōng cuì yān fēi
mǐn chuān guī xiù shī huà: : jīn dòu cháng jiè yīng líng shí mǐn mǐn yòu zhōng dìng gōng )。
juàn sān shí sān: : xiāng yùn wèn pàn dàn jiǔ sōng xià hóu wáng yùn qiě shāng xīng kàn xián rén lái bàn yín zhāng yùn cùn
shì: : pànzhèng chūn shān hǎo chùkōng cuì yān fēi
jiāng kuí: : 姜夔 燕雁无心,太湖西畔随云去。 数峰清苦。 商略黄昏雨。 第四桥边,拟共天随住。 今何
sòng zhī wèn: : líng yǐn zài háng zhōu běi lín shān xiàshǐ jiàn dōng jìn shí
juàn sān: : pàn běi shān qián
shēng 'ān shī huà (1-7): : 欲效颦。"杜牧之诗:"西子下姑苏,一舸逐鸱夷。"後人遂谓范蠡载西施以去,然不见其所据。余按
lǎo táng shī huà: : 依稀遥认雪中花。何如西子春江上,淡扫蛾眉自浣纱。”《许理斋诗话》谓其咏梅当以神仙比之,可
pǐn: : 闲花闲草闲歌舞。最怜西子,尚薄薄云情,盈盈波泪,点点旧眉妩。流红记,空泛秋宫怨句。才色何
juàn : : 心而矉。《孟子》云:西子蒙不洁,则人皆掩鼻而过之。注云:西子,古之好女西施也。毛嫱,亦美
juàn shí liù: : ,诗曰:“若把西湖比西子,淡妆浓抹也相宜。”余宿孤山下,读林和靖诗,句句皆西湖写生,特天
juàn shí : : 斜阳,幽情入天幕。”西子曰:“子之诗美矣,不尽妾之所寄也。”乃答轩诗曰:“高花岩外晓相鲜
wèng yǒu xián píng: : 渠侬旧姓西。”西,谓西子也。西子本姓施,而世称西施,盖东西施之谓耳。东坡乃以为姓西,误矣
mén shī xīn huà: : 图对偶亲切耳。 借西子形容西湖东坡酷爱西湖,尝作诗云:“若把西湖比西子,淡妆浓抹总相宜
xīn biān zuì wēng tán : : 每忧风至倩侍裾。谩图西子晨妆样,西子容华怎得如1因此得诗甚多,颇以此诗为称首。宜之后于窗
juàn jiǔ: : 蒙雨亦奇。欲把西湖比西子,淡妆浓抹总相宜 潋滟liàn yàn:水光闪动貌。 空蒙méng:雾气迷茫