sōusuǒ: 我心於
yuèfǔ yào jiě: : lìng xīnshāng
gēng shī huà: : shǐ xīnyáo yáo
yōu táng shī huà: : suǒ wèi xiān xīnzhī suǒ zhě
méi jiàn shī huà: : jìn shuǐ méi xiān xīn
shī huà: : 分别来,门庭日荒芜。我心固匪石,君情定何如?"托言不背弃之义。《杂诗》第二首:"日月掷人去
shēng 'ān shī huà (1-7): : shǐ xīnshén 'àn chāo
juàn : : zhī zhě wèi xīnyōu zhī zhě wèi qiú ,“ xīn zhī yōu shuí zhī zhī”,“ shān zhī shí
juàn 'èr: : 岂不怀归,王事靡监。我心伤悲。”“伐木丁丁,鸟鸣嘤嘤。”“昔我往矣,杨柳依依。今我来思,
míng shī huà: : 诗曰:“努力事干谒,我心终不平。”後与王涯之祸。高骈《写怀》诗曰:“却恨韩彭兴汉室,功成
lǎo táng shī huà: : shí huò xīn
táng shī huà: : shǐ xìn wéi rén xiān xīntiān xià zhī chū rán zhě yuē 'ér tóng
shī pǐn: : 心为人籁,诚中形外。我心清妥,语无烟火。我心缠绵,读者泫然。禅偈非佛,理障非儒。心之孔嘉
wàn shī wèn: : guò xīnsuǒ jiàn zhě yún 'ěrfēi táng rén zhǐ
shī shì juàn : : shuí néng xuān xīn
shī shì juàn : : bāo róngsòng bié》:“ chūn mèng suí xīnyōu yáng zhú jūn
pǐn: : xīnshāng xiē
quán táng shī huà biān: : piān zhī yuē wéi bào yán gōng shí me xīnwéi zhǐ tiān
quán táng shī huà: : yuē:“ jiàn huí xīn
yàn zhōu shī huà: : xīnzhōng píng
shān gōu shī huà ( juàn ): : xīnshū wèi xié”,“ rén shēng jiā bié wéi zhēng ”, zhī shāng shí 'ér yōu mín
duì chuáng : : “方舟激大江,日暮愁我心。”感羁旅之多忧也。张孟阳云:“毁壤过一坏,便房启幽户。”伤汉陵
yán cǎi jué yán cǎi wēi: : 亦既见止,亦既觏止,我心则降。陟彼南山,言采其蕨。未见君子,忧心惙惙;亦既见止,亦既觏止
yán cǎi méng: : xīn yōu
yān xuān cǎo: : shǐ xīnmèi
shǔ zhī suì: : 中心摇摇。知我者,谓我心忧;不知我者,谓我何求。悠悠苍天,此何人哉?彼黍离离,彼稷之穗。
'òu zhù 'òu jiān bái huá jiān : : 于煁。维彼硕人,实劳我心。鼓钟于宫,声闻于外。念子懆懆,视我迈迈。有鹙在梁,有鹤在林。维
guǒ luǒ zhī shí: : xīn bēi
qīng : : 菱荇, 澄澄映葭苇。 我心素已闲, 清川澹如此。 请留盘石上, 垂钓将已矣。 诗题一曰《过青
sòng shěn zhī jiāng dōng: : shī rén xiǎngràng xīnzhōng de xiāng zhī qíng xiàng zhè chù zài de chūn cóng jiāng nán jiāng běi
: : 在远方的丈夫身上,“我心匪石,不可转也”,“我心匪席,不可卷也”,悲愁郁结,无从排解。追
jiāng jìn jiǔ: : luàn xīnzhějīn zhī duō fán yōu”(《 xuān chéng xiè tiǎo lóu jiàn bié jiàoshū shū yún》), shěn qián shuō:“
cháng xiāng : : luàn xīnzhějīn zhī duō fán yōu”、“ jūn jiàn huáng zhī shuǐ tiān shàng láiděng děng zhōngzhī nán”、
更多结果...