sōusuǒ: 我高歌
: : yuè chuāng wéi gāohuáng liù shì sūn
juàn jiǔ: : cháng yuē zuì gāoyáng chí
xuě làng zhāi : : gāojié hánɡ lǐng huì
juàn shí liù: : gāojié hánɡ lǐng huì
zhāng xiào xiáng: : gāojié hánɡ
zhào cháng qīng: : guǒ zhě de wén xué jiàn shǎng shuǐ píng gāo xiě de jiàn shǎngduì biàn fēi dàn háo bāng zhùfǎn 'ér jiàn xiào
zhāng yán: : kǒng zhì guīběi shān wén》“ shǐ gāoxiá yìngmíng yuè zhōng de ”,“ yān xiá”, chēng
hán : : gāojié hánɡ
hēng · wèi · suō luó HenryThoreau(1817 héng 1862): : dāng gāodiào zhe qīng de nǎo dài gāo chàng
hán : : gāojié hánɡ
qīng : : kuì gāofēng
juàn shí : : xiān jiāng gào gāohòu yuēzuò zhèn sūn
shī huà: : "途穷那免哭,哭罢一高歌。白日催年急,青山阅世多。浮生从潦倒,遣恨不消磨。何许南来雁,殷
nán líng bié 'ér tóng jīng: : ,儿女嬉笑牵人衣。 高歌取醉欲自慰,起舞落日争光辉。 游说万乘苦不早,著鞭跨马涉远道。
zuì shí : : 前细雨檐花落。 但觉高歌有鬼神,焉知饿死填沟壑。 相如逸才亲涤器,子云识字终投阁。 先生