sōusuǒ: 知广大
yùn yáng qiū ): : fēi zhú wéi diàn xiéméi shèng yún shuízhī guǎngwén zhítáo diàn lěng bīng
juàn jiǔ: : zhī guǎng jūnxiè shì 'ér guī
juàn 'èr shí : : wèi guàn shì lángzhī guǎngzhōu chéng jiǎo tuí zhuān yòu yúnwěi guǐ gōng shì wèi
què sǎo biān: : suì mìngzhī guǎngān jūnliú yuán wéi shī měi shì
juàn xià: : zhū xíng zhōngzhī guǎngzhōudōng hǎi nán guīliú guǎngshèn chànghè shī duō
juàn shàng: : shàn 'áo wéiyáng líng zhì》:“ língzhī guǎngzhōuchè kuítáo
jué liáo : : zhī gāo zhé dié shàn 'áo wéi yáng líng zhì língzhī guǎngzhōu chè kuí táo shì zōng gài zhī kuí
jīn shī huà ( ): : wèi guàn shì lángzhī guǎngzhōu chéng jiǎo tuí zhuān yòu yún:“ wěi guǐ gōng”, shì wèi
shí juàn: : 何语。” 魏瓘侍郎知广州,子城一角忽颓,得一古砖,有四大字云:“委于鬼工。”是魏字。公
táng lín: : qián máng rán yuē:“ zhī guǎngwén cáo zài?” zhí zhèng wèi yuē:“ guǎng wén guǎn xīn zhìzǒng lǐng wén gōng
juàn sān: : 'ér dào guān shàng biǎo zài biǎnzhī guǎng jūn zhī dān zhōudài jué shàng yuǎn yán cháo tíng huái zhōu
xiàng yīn: : zhī guǎngzhōujiāng zhōugǎi jiāng dōng zhuǎn yùn shǐjìn xiū zhuàn
guǎn jiàn: : guān zhì quánzhī guǎngzhōu jīng lüè 'ān shǐ
yáng guān qīng: : ,为九江戎司掾,又尝知广州,以事罢。晚寓临安。淳熙十四年(1187),编有《群公词选》三卷(
cuī zhī: : shòu guǎng dōng jīng lüè 'ān shǐ jiānzhī guǎngzhōu
juàn shí sān: : yòu chén děng kān huì chén zhī guǎngzhōu suǒyòng shì xiāng jīn liǎng zhì duōběn fàn zhòng yuán
juàn liù shí: : yuán zài biǎnzhī guǎng jūn yuàn chén xiōng zuì shēn
juàn : : 文? 张为称白乐天"广大教化主"。用语流便,使事平妥,固其所长,极有冗易可厌者。少年与元