sōusuǒ: 时坐上
juàn 'èr shí : : shí zuò shí rán
jīn shī huà ( ): : shí zuò shí rán
juàn 'èr shí: : ér dāngshí zuòzhōng zhī bàn wéi yòng
juàn 'èr shí 'èr: : 不见读兰亭修禊事句当时坐上皆豪逸韵到如今读修竹满山阴句空陈迹韵 ○● ○●● ○○○●●
xīn : : 可,万事称好。 滑稽坐上,更对鸱夷笑。 寒与热,总随人,甘国老。 少年使酒,出口人嫌拗。
78 jiégāo chéng wàng duàndēng huǒ huáng hūn (2): : cān jiā yàn huìshí zuòzài jiǎo luò rén cǎi
yáo tái piàn zhǒng: : dēng tīngshí zuò fáng zhěn 'ér shuì sǔn hǎi táng
juàn jiǔ shí sān: : shí zuò jiē rán xìn
nán shī huà: : 坡《送王缄词》云:「坐上别愁君未见,归来欲断无肠。」此未别时语也,而言「归来」,则不顺矣
juàn sān shí : : “食中不设蒸馒饼夹,坐上安有国舍虞台。”李衔之,遂暴其事于言语,为刘元瑜所弹,子美坐谪。
juàn shí : : 旧作一诗咏李荣,于高坐上诵之云:“姓李应须礼,名荣又不荣。”李应声曰:“身长三尺半,头毛
qīng shī huà juàn zhōng: : 意。尝有客游有美堂,坐上诵此句,或曰:“‘风吹海立’,世间岂有是理?”此尤可笑也。 欧