sōusuǒ: 人情看
liù shī huà: : rén qíngzhuàng tài shīér jìn miào
yuèfǔ yào jiě: : néng rén qíng
guān lín shī huà: : " xiěrén qíngzhī miào
chéng zhāi shī huà: : 莫知其所本者。如:"人情似纸番番薄,世事如棋局局新。"又:"饱谙世事慵开眼,会尽人情只点头
gōng cǎo táng shī huà: : 姑守陶之介,'久客惜人情,如何拒邻叟',则何妨杜之通乎?" 《扪虱新话》:"老杜诗当是诗中
méi jiàn shī huà: : rén qíng xián cāi
shēng 'ān shī huà (1-7): : 迭相驱。流落尚风波,人情多迁渝。势集堂必满,运去庭亦虚。竞趋尝不暇,谁肯顾桑枢。未若及初
shēng 'ān shī huà (8-14): : " néng dàorén qíng qián rén wèi shuō
juàn : : rén qíngfān lán
guī tián shī huà: : zhùrén qíngzhòngzhuó xiū chí
lǎo táng shī huà: : 天诗,善用俚语,近乎人情物理。元微之虽同称,差不及也。李西涯诗话云:“乐天赋诗,用老妪解
táng shī huà: : 坤天下句,江湖廊庙古人情。”镜川杨文懿公亟称之,有同官者不以为然,驳之曰:“吴楚乾坤之句
shī jìng zǒng lùn: : 代之瑚琏於汉世也。古人情深,而唐以意索之,一不得也;古人象远,而唐以景逼之,二不得也;古
wàn shī wèn: : xià yánrén qíngliáng cóngchǔ tāo tāo lái yíng
jiāng zhāi shī huà: : 安欣赏,而增其遐心。人情之游也无涯,而各以其情遇,斯所贵于有诗。是帮延年不如康乐,而宋、
shī shì juàn : : wèi zhìrén qíng
shī shì juàn sān: : wèi zhìrén qíng
pǐn: : 置,思致神遇。然率于人情之所必不免者以敷言,又必有妙才巧思以将之,然后足以尽属辞之蕴。故
quán táng shī huà biān: : láo shū xián qiě shī zhī suǒ néng jìnrén qíng tài zhěfēi duān yòu kǒuwèi dào
quán táng shī huà: : yīn jiàn rén qíng
wēn gōng shī huà: : ér rén qíng yuǎnzhòng fēi xiào zhījiāo biàn jiān
yàn zhōu shī huà: : suī qiào rán zhōng shírén qíng
táng wén : : 」 xià yún rén qíngzhī suǒ róngér jīn zhī suǒ tóng
shān gōu shī huà ( juàn sān ): : zuòrén qíng
yùn yáng qiū: : fāng hái chū rén qíngduì jìng yòu bēi zhè měi gǎn wèn
yùn yáng qiū ): : 色,虚阁自松声。”言人情对境,自有悲喜,而初不能累无情之物也。 杜甫《观安西过兵诗》云
yùn yáng qiū-1 ): : ,与其妻各居一方,自人情观之,岂能免闺门之念,而他诗未尝一及之。至于明月之夕,则遐想长思
yùn yáng qiū(1 ): : 叹,曲淡节稀声不多。人情重今多贱古,古琴有弦人不抚。自从赵璧艺成来,二十五弦不如五。”
juàn : : duō jìnrén qíngxìn yòu zāi
juàn : : ”,一字之差,遂失古人情状,学者不可不知也。 五言四句诗得于天趣 吾弟超然喜论诗,其为人
cāng làng shī huà: : “ yóu rén qíng”,“ shēng jiāo qíng”,“ qiǎn qíng”, sān qíng jiē yòng
shī jiā shù: : 谀,赞美不及,则不合人情,而有浅陋之失矣。 赓和 赓和之诗,当观元诗之意如何。以其意和
更多结果...