sōusuǒ: 行人迷
liù shī huà: : luò kǒngxíng rén dào xīn chóu jiàn yán wài
yuèfǔ yào jiě: : 本阙上二曲。 《望行人》魏晋已来,惟传十曲。《关山月》《洛阳道》 《长安道》《梅花落
shī rén zhù : : 不可说,去去无期别。行人念前程,不待参辰没。朝亦常苦饥,暮亦常苦饥。飘飘万里馀,贫贱多是
guān lín shī huà: : " shǎo qīng yún: "xíng rénhuái wǎng
gēng shī huà: : 句词曰:"雁过南云,行人回泪眼。"因问曰:"南云其义安在?"余答曰:"尝见江总诗云:'心逐南云
yōu táng shī huà: : 杨花撩乱扑流水,愁杀行人知不知。"李益《隋堤》诗云:"碧水东流无限春,隋家宫苑已成尘。行时
méi jiàn shī huà: : huàn jìnxíng rényín luò xiá
shēng 'ān shī huà (1-7): : 融诗 "游禽暮知返,行人独不归。坐销芳草气,空度明月辉。矉容入朝镜,思泪点春衣。巫山彩云
shēng 'ān shī huà (8-14): : 亭亭画舸系春潭,只待行人酒半酣。不管烟波与风雨,载将主恨过江南。'兄以为何人诗?"余曰:"按
míng shī huà: : 》,上句曰“新丰树里行人度,闻道甘泉能献赋”。“度”“赋”同韵。此非诗家正法。章碣上句皆
guī tián shī huà: : :“雪白杨花扑马头,行人春尽过徐州。夜深一片城头月,曾照张家燕子楼。”亦脱洒可诵。 ○
lǎo táng shī huà: : 马蹄乱踏杨花去,半送行人半送春。”其临终赋一绝云:“一枚蝉蜕榻当中,命也难辞付大空。垂死
jiāng zhāi shī huà: : 肇庆,任南明桂王政府行人行人。又到桂林依瞿式耜,后目睹明王朝已腐败不可救药,遂愤而隐伏
shī shì juàn sān: : ” yòuxíng rénnán jiǔ liú yán cháng xiāng
shī shì juàn : : 陇头明月回临关,陇上行人夜吹笛。”又:“苏武才为典属国,节旄空尽海西头。” 又《从蓬莱
pǐn: : 素秋向晚。雁过南云,行人回泪眼。双鸾衾裯悔展。夜又永,枕孤人远。梦未成归,梅花闻塞管。”
quán táng shī huà biān: : yàoxíng rénzèng zhǐ qián yòu zèng jiāng yuē xiào liè yàn shān jīng chūndiāo gōng bái shēn
quán táng shī huà: : 能唱琵琶篇。文章已满行人耳,一度思卿一怆然。” 帝制秦边陲曲,其詞曰:“海岳咸通。”及
zhōng shān shī huà: : 客曰:「有酒如渑,系行人而不住。」沆应声曰:「在北曰狄,吹〈出塞〉以何妨。」仁宗待虏有礼
hòu shān shī huà: : xíng rénguī lái shí yìng
lín hàn yǐn shī huà: : xíng rényǎng tóu fēi niǎo jǐngzhī wèi yòu wèi
zhú shī huà: : xíng rén shàng wàng jīng lóu
yùn yáng qiū ): : gàixíng rén jiě 'ān jìlǎn qǐng suǒ jiàn 'ěr
juàn liù: : jìnxíng rén jìn jiā
juàn shí: : xíng rénchàng wàng wáng sūn mǎi duàn jīn chāi shí 'èr chóu
juàn : : nán xíng rénqún zhōng rán yòu yíng tuō gān zhī yùn
juàn : : ” 'ōu gōng shī yuēxíng rényǎng tóu fēi niǎo jīngzhī yòu jiā rén jiě 'ěr
juàn 'èr: : měi bèixíng rénwèn
tǐng zhāi shī huà: : ”篇内“淼淼暗无边,行人在何处”下有四句云:“好乘浮云骢,佳期兰渚东。鸳鸯绿蒲上,翡翠锦
juàn jiǔ: : liú xíng rénjiè chē
juàn sān: : hái yìng shuō zhe yuǎnxíng rén’, xīng
duì chuáng : : 高诗云:“林稀落日行人少,醉後无心怯路歧。”老杜有“前村山路险,归醉每无愁”,词简意工
更多结果...