sōusuǒ: 况乃有
méi jiàn shī huà: : kuàng nǎi qíng
shān gōu shī huà ( juàn ): : érkuàng nǎixióng bèi bǐng wán yuǎn méi shēn sūn chǎi wéi wèi sàn zhī hún
juàn xià: : kuàng nǎihuái xiāng àn shī kān běn huò zuò ”,“ huái huò zuò jiù”。
xīn 'ān : : 到水,牧马役亦轻。 况乃王师顺,抚养甚分明。 送行勿泣血,仆射如父兄。” 唐肃宗乾元元年
yuè shè : : 死生。 寄书长不达,况乃未休兵。 这首诗是乾元二年(759)秋杜甫在秦州所作。这年九月,史思
juàn zhī jiǔ: : 声难谐。盛年嗟不偶,况乃容华衰。道同符片诺,志异劳事媒。栖栖墙东客,亦抱凌云才。”晦庵
juàn 'èr shí : : kuàng nǎiwèi xiū bīng hòu héng zhōu lěi yáng xiàn
shào shì wén jiàn hòu : : kuàng nǎichéng zhōng rén shījīn jiā shàng wéi zhān shī běn shàng zài
wén yào jué: : 况物类,不可委说。 况乃,矧夫,矧唯,何况,岂若,未若,岂有,岂至。 右并追叙上义,不及
juàn shí jiǔ: : kuàng nǎichéng zhōng rénshījīn jiā shàng wéi zhān shī běn shàng zài
mǐn chuān guī xiù shī huà: : kuàng nǎijiān qiū shēng
yuán jié: : 步迟。 追呼尚不忍, 况乃鞭扑之! 邮亭传急符, 来往迹相追。 更无宽大恩, 但有迫促期。 欲
róng 'ér lěi shí huí): : shuí zhī kuàng nǎijīn tiān shǔ jiébái shí
36. xīn 'ān : : kuàng nǎiwáng shī shùn yǎng shèn fēn míng
: : 死生[3]。寄书长不达,况乃未收兵[4]。 ①舍第:对他人称呼自己的弟弟。②戍鼓:戍楼上的鼓声。
yuán zhěn: : kuàng nǎiyōu míng mèng hún 'ěr wéi
48 jiéxiū kuā fēn tiān xiàzhǐ fēi bàn miàn zhuāng (4): : kuàng nǎichàng lóu dàng duì shāng qíng
6 jiéhòu fēi juàn gōng jìng bǎi huā xiāng (2): : kuàng nǎihuā xīn hènliǔ yǎn nòng chóu
qīng : : kuàng nǎigǎn dāngjīn xiōng yòu zhāng cài zhī huái nǎi huái jǐn
pān huáng mén : : kuàng nǎihǎi míng shàng jīng
juàn sān · dīng hài: : kuàng nǎiyān shuāng zhì yuè qín
juàn 'èr shí : : kuàng nǎibǎi yōu shēn
shī huà: : 敌。老夫出无驴可骑,乃有此马骑此兒。呼兒回头为小驻,停鞭听我新吟诗。兒不回头马行疾,老夫
míng shī huà: : 绣也。 计至三谢,乃有唐调;香山九老,乃有宋调;胡元诸公,颇有唐调;国朝何大复李空同,
táng shī huà: : 而为波,或变而为奇,乃有自然之妙,是不可以强致也。若并而废之,亦溪以律为哉? 选诗诚难