sōusuǒ: 一句分
yuèfǔ yào jiě: : rén wéi lián chéng wénběn yán shī
shī rén zhù : : àn kǎo
guān lín shī huà: : rán huò tuō 'ěr
chéng zhāi shī huà: : 人间四壁居。" 诗有一句七言而三意者。杜云:"对食暂餐还不能。"退之云:"欲去未到先思回。"
gōng cǎo táng shī huà: : ' guò ' ' shòu ' jiē xiǎng
yōu táng shī huà: : 教唤女医人。"不惟第一句同,而末章词意皆相缘以起也。 ○高怀犹有故人知 陈无己有《山谷
cáng hǎi shī huà: : 。"韩子苍云:"全用此一句,有甚意思。不欲其此时持事来,用得此语甚妙。""故人相见眼偏明",子
méi jiàn shī huà: : huá yán càn tǎn shū zhǐ yún: " fēng chí xíng luò
shēng 'ān shī huà (1-7): : ,添"回眸百万横自陈"一句,别题为岑之敬《当垆曲》。又如李陵诗有"红尘蔽天地,白日何冥冥"二
shēng 'ān shī huà (8-14): : 乎?此其大关系者。若一句一字之误尤多。略举数条,如王涣《李夫人歌》"修嫮穠华销歇尽","修嫮
juàn : : gōng piān chúnshì zào wán
juàn 'èr: : 法。《郎芽台铭》,一句一韵,三句一换,是老子“明道若昧”章法。 太公《阴谋》有《笔铭
juàn : : " méi huā luò chù cán xuě " biàn shì chū táng
juàn : : jīng měirán kān bìng kànkàn lín tiē 'ěr
juàn : : qīng qiǎoshén jiǔ xiāozhì líng qiānzǎi yín shǎng jué gèng yòu bàng rén
guó pǐn: : 直说》云:“李作诗,一句不工,即弃而弗可深惜之,李答是自家物,终久还来。岂非良工独苦邪?
míng shī huà: : 句矣。 诗有造物,一句不工,则一篇不纯,是造物不完也。造物之妙,悟者得之。譬诸产一婴兒
guī tián shī huà: : yòu zhī yòu zhī
lǎo táng shī huà: :
nán háo shī huà: : yuán chéng yòu liánchūn cǎo chí táng jīng tiān dòng zhì jīn chuán
táng shī huà: : 。所谓法者,不过一字一句,对偶雕琢之工,而天真兴致,则未可与道。其高者失之捕风捉影,而卑
jiāng zhāi shī huà: : 之绝句耳。一意中但取一句,“松下问童子”是已。如“怪来妆阁闭”,又止半句,愈入化境。近世
shī shì juàn : : 下句引之方了。其对语一句便显,不假下句,此□□□少相敌,功夫稍殊。请试论之:夫对者,如天
shī shì juàn 'èr: : 兴各别。古今诗中,或一句见意,或多句显情。王昌龄云:“‘日出而作,日入而息。’谓一句见意
pǐn: : 古今乐录云:“伧歌以一句为一解,中国以一章为一解。”王僧虔启曰:“古曰章,今曰解。解有多
quán táng shī huà: : běn zhāng tiáo xià shàng wèi shān wéi hòu rén yǐng zhuàngèng
quán táng shī huà: : 为珠,着壁成绘,一字一句,皆出常境。至如:‘落日山水好,漾舟信归风。’又‘润芳袭人衣,山
wēn gōng shī huà: : nǎi bìng wèisuǒ wèi qiú fǎn sǔn
zhōng shān shī huà: : shì shī
hòu shān shī huà: : ér měi cái yòng gōngyuē qiān qiū gāo
zhú shī huà: : qián nǎi 'èr dòng sān bīn shì dòng bīn sān rén zhě lái 'ěr
shí lín shī huà: : 'èr shuǐ fàn shuǐ 'ér shuǐ cún zhě wéi
更多结果...