sōusuǒ: 吟一声
míng shī huà: : yín yún qún què zào qián yán
pǐn: : jiǎng jié yòu xiào jià xuān zhāo luò méi hún shuǐ lóngyín shǒu yún:“ zuì qióng xiè shāng xiē
quán táng shī huà biān: : měiyín piānhàoshìzhě zhé chuán
quán táng shī huà: : yīnyín zhāng shàng shǔ zhùshī yuē:“ fēng zhāng cái miǎn liú qiánchù zhào 'é zuò duān
shān fáng suí : : shì xīng yín èr ér zhōng piān
juàn 'èr: : yīn zhào 'éryín jué yún:“ zuó sān gèng hòuhéng 'é duò zān
jīn shī huà ( èr ): : yīn zhào 'éryín jué yún:“ zuó sān gèng hòuhéng 'é duò zān
juàn: : yòu cháng kōng shàng zuì zhōngyín jué yún:“ gāo yún huán gōng yàng zhuāngchūn fēng wéi niàn
juàn: : yín shī yuē:“ rén shēng běn lěi mǎi shān qián
shí juàn: : yín jué sòng shén yuē hàn bāo liù wǎng yīng háo míng hóng máo
juàn 'èr shí 'èr: : sài wēngyín
juàn 'èr shí : : 梅 蜀溪春一体 秋宵吟一体 三姝媚三体 凤池吟一体 新雁过妆楼四体又名雁过妆楼、瑶台聚八仙
juàn 'èr shí : : 用骑鹏翼韵水晶宫里句一声吹断横笛韵 ○○●● ⊙●◎○○● ◎●○○ ⊙○⊙● ⊙●○○
juàn 'èr shí jiǔ: : cuì lóuyín
juàn sān shí : : cuì yín
mèng jiāo: : xiǎn rán tuō zhe shī rén yín shēng 'ér qióng kùn shēng de shī de bēi 'āi
[ bèi kǎo ] guān yuán 'ér de 'āi : : bǎo gǎn shāng zhī kǒuyín shī shì chí táng qiū fēng lěngchuī sàn hóng yǐng tóu de
73. zhū qìng yán jué 'èr shǒu: : men yín yīng qián tóu gǎn yán” ! zhè jiù xíng xiàng biǎo liǎo men de xiǎng
shī rén zhù : : 立看花月,只欠子规啼一声。《长安》句。按题一作《长安春暮》。 行人渡流水,白马入前山。
méi jiàn shī huà: : :"千山万山星斗落,一声两声钟磬清。路入小桥和梦过,豆花深处草虫鸣。"末二句仅易三字,岂
shēng 'ān shī huà (8-14): : 蹄。汉主庙前湘水碧,一声风角夕阳低。"僧无本诗也,亦佳。 ○绝句 绝句者,一句一绝,起於
juàn : : 雨欲来风满楼","长笛一声人倚楼",皆佳。又"湘潭云尽暮烟出,时本皆作"山"。巴蜀雪消春水来",
yùn yáng qiū ): : 一曲。”上许之,乃歌一声《河满子》,气亟立殒。上令医候之,曰:“脉尚温而肠已绝。”则是《