sōusuǒ: 幻出一
pǐn: : huàn chūtiān rán
quán táng shī huà: : 岁卷轴,怠于装修。因出一奇,乃作婢仆诗五十首,于公卿间行之。”其间有诗云:“春娘爱上酒家
nán shī huà: : xiāo xián héng yáng jiā shānyún shuíhuàn chū shān qiū wèi xīn
juàn zhī : : chǐ huàn chūzhēn tiān rén
juàn shí sān: : chǐ huàn chūzhēn tiān rén
28 jiéhóng xiù tiān xiāng wǎn yuē (26): : huàn chū huá ", biǎo xiàn liǎo hěn shēn de shān zhī tòng
juàn sān shí: : yùn háo duānhuàn chū dàn zhuāng nóng rén fēng wèi yùn jìng yōu lǎo yìng kān yùn gèng píng jūn
xiàng yīn: : huàn chū huá
jiāng kuí: : suìhuàn chūguò piàn zhī měi rén xíng xiàngzhēn shì zhī yòu
céng : : 峰回路转,月明人静,幻出清凉境。 马蹄踏碎琼瑶影,任露压巾纱未忺整。 贪看前山云隐隐。 翠
wén yīng: : 的笔法,在给读者展现出一个幻景丛叠的意境后,适时一束,自然地过渡而下。 过片另换一种笔调
: : tōng guò jǐng huàn chūrén xíng xiàng xiě jǐng rén róng wéi
dīng mín guó liù nián jiǔ ): : huàn chūqíng tiān jǐn xiù wén
yōu táng shī huà: : 繁英坠红雨。"刘李同出一时,决非相为剽窃。 ○目极千里伤春心 陆士衡乐府:"游客春芳林,
juàn sān: : 者,有绝不佳者,以非出一手故耳。《淮南鸿烈》虽似错杂,而气法如一,当由刘安手裁。扬子云称
guó pǐn: : 已熟,但欠筛在。”虽出一时调语,今观集中尚堪播扬。其七言是元调,意胜於格,往往有逸趣。五
míng shī huà: : 安得不离别?”数语同出一律,仲默尤为简妙。 《金针诗格》曰:“内意欲尽其理,外意欲尽其
nán háo shī huà: : 群臣各咏其职为句,同出一韵,句仅二十有六,而韵之重复者十有四。如武帝云:“日月星辰和四时
táng shī huà: : 顿挫,独为趫健,似别出一格。回视纯用平字者,便觉萎弱无生气。自後则韩退之苏子瞻有之,故亦