sōusuǒ: 雪寒甚
quán táng shī huà: : qiān jiā xuě hán
juàn shí: : xuě hán
juàn zhī jiǔ: : shào shī shī yún dòngxuě hánméi shuāng chéng jiāng míng yuè gān
juàn sān shí liù: : xuě hán
juàn 'èr: : xuě hán shèn
juàn : : xuě hán yuán jià xīn chú mínguān shāng cáimín qiě méng
cún táng shī huà: : yuē sūn kāng yìngxuě hánchuāng xiàchē yìn shōu yíng bài zhì biān
zhāng xiào xiáng: : chù fēngxuě hánxiāo huì lìng rén mèn sǔn
jiāng kuí: : biān shì bīngxuě hánhán biān yòu shì cuì téng jìng zhú shā qín huàn jǐngqíng suí jǐng zhēn yòu yún
hán : : xuě hántiānlián xiǎng dào qián de jiān wēi
shí shì 'èr shí sān huí): : méi hún zhú mèng héng héng méi zhú mèng diǎn rǎn dōng bīngxuě hánlěngwéi xià diàn
juàn shí : : xuě hán
juàn shí 'èr: : 叠辱手教,愧荷不已。雪寒,起居佳胜。示谕,固识孝心深切。然某从来不 独不书不作铭、志,但
méi jiàn shī huà: : 雪,先生读书过夜半,寒甚,呼骥起饮。酒酣登楼,观雪赋诗,气宇浩然。诗云:"浓雪暴寒斋,寒
shēng 'ān shī huà (8-14): : 木稼,稼即介之讹耳,寒甚而木冰,如树著介胄也。"曾南丰集云:"齐地寒甚,夜如雾凝於木上,日