sōusuǒ: 与桃源
juàn xià: : ér méi huā táo guān
táo huā rén miào: : táo huā táohuā rénjǐng qíngnán jiě nán fēnshuǐ jiāo róng jìng yōu měishī wèi juàn yǒng
juàn : : zhǒng táo gēn táoruò wéi huà zuò shuāng lín huái zhèng chéng yòu xiázuò lìng huá shēng xiāo
juàn jiǔ: : rán 'ér wéi yǒng xìng táo jiē
jīn shī huà ( sān ): : zhǒng táo gēn táoruò wéi huà zuò shuāng xu lín huái zhèng chéng yòu xiázuò lìng huá shēng xiāo
juàn : : rán ér wéi yǒng xìng táo jiē yòng
juàn liù: : zhǒng táo gēn táoruò wéi huà zuò shuāng xu lín huái zhèng chéng yòu xiázuò lìng huá shì shēng xiāo
juàn : : zhào táohuā quǎn tóng kǎn
juàn shí sān: : zhǒng táo gēn táoruò wéi huà zuò shuāng xu lín huái zhèng chéng yòu xiázuò lìng huá shì shēng xiāo é wàn
34 jiéhóng xiù tiān xiāng wǎn yuē (32): : táohuā rén miàn xiāng
juàn shí : : zhī táohuā xiào liǎo dìng qīng niǎo céng chéng xiāo yùn nián miào gāo fēng shàng yōu tán huì kān zhé yùn yōng qīng xuān
juàn 'èr shí : : kāi biàn yùn yòu bào yáng shí yīng shēng huàn yùn kěn táoliǎn zhēng chūn jìng xiào qún fāng wǎn yùn
shì: : yòu yòng rén shǒu xiě chū liǎo táo zhēng yàn qún fāng zhī wài de pǐn
liú chén wēng: : liú láng táohuā de chī wèn xiàn zuó shì jīn fēi zhī kǎi kǎn lún luò zhī hèn
huáng cháo: : bào táohuā chù kāi
táo huā xíng shí huí): : rén táohuā yuǎn
39 jié mán ( ): : xīn 'ài de rén zhī jiān cuī táohuā de yuán fēn shēn zhòng
shī huà: : 及所以作记之意。窃意桃源之事,以避秦为言;至云无论魏晋,乃寓意刘裕,托之于秦尔。又引胡仁
shēng 'ān shī huà (8-14): : 口渐蕃息,世界虽异非桃源。熙宁天子廑圣虑,命将传檄令开边。给牛货种使耕垦,植桑插稻输缗钱
pǐn: : 唐庄宗词云:“曾宴桃源深洞。一曲舞鸾歌凤。长记别伊时,和泪出门相送。如梦。如梦。残月落
yùn yáng qiū ): : 画堂玉珮萦云响,不及桃源欸乃歌。”山谷和韵讽之云:“慈母每占乌鹊喜,家人应赋《扊扅歌》。
táo yuán xíng: : 术再创造。王维这首《桃源行》,正是由于成功地进行了这种艺术上的再创造,因而具有独立的艺术