sōusuǒ: 一神仙
guān lín shī huà: : 者设也。《续仙传》载一神仙诗,有"滟翻王母九霞觞,谪向人间作酒狂"之语,盖用此耳。滟,一本
juàn 'èr: : ōu yáng cháng mèng zhì shén yòu shí quē zuǒ 'ěr
shū shì: : shàng rén lái zhè shénlái zhī qiǎo miào biǎo xīn 'ài de xīn qíng xīn de
lǎng yuè xíng: : shī rén yùn yòng zhè shénhuà chuán shuōxiě chū liǎo yuè liàng chū shēng shí zhú jiàn míng lǎng wǎn ruò xiān jìng bān de jǐng zhì
dāng zhào yán shàofǔ fěn shān shuǐ : : zhè shénlái zhī xiě shēng yòu shēng qián zhōu dòngèr yìqǔ tóng gōng
juàn : : “先是其邑谣歌曰:‘神仙得者茅初成,帝若学之臘嘉平。’父老具言此神仙之谣歌,劝帝求长生之
míng dào zhì: : 指一方地曰:“此可建一神祠。”试召一视地工验之,而召工久不至,全忠怒甚,见于辞色,左右皆
jiāng kuí: : 其“体貌轻盈,望之若神仙中人。”但白石与晋宋名士实有不同,晋宋所谓名士实为优游卒岁的贵族
zhōu : : shí nán wéi qíngtóng shén
wēi lián · lún · lài 'ēn WilliamCullenBryant(1794 héng 1878): : jiē shòu liǎo wéi shénjiào de xìn yǎng zhè jiào pài de rén dào xiǎng
'ěr · 'ěr duō · ài shēng RalphWaldoEmerson(1803 héng 1882): : ,弟兄四个;父亲是唯一神教的牧师,在爱默生八岁那年去世。其后他一直生活在一个贫穷却又喜欢
kāng · ài kěn ConradAiken(1889 héng héng 1974): : shì shí jiǔ shì de wèi wěi kāi míng de wéi shénjiào jiào duì 'ěr wén de zhǒng yuánlùn xīn rán jiē
ài huá · āi lín · míng EdwardE·Cummings(1894 héng héng 1962): : hòu lái chéng wéi shì dùnnán fāng jiù jiào tángde wéi shénjiào shī
yǒng bái hǎi táng sān shí huí): : 韵二首(史湘云) 其一神仙昨日降都门,种得蓝田玉一盆。 自是霜娥偏爱冷,非关倩女欲离魂。
chǔ juàn shí : : suì chéng tài shénxiàng zhī ér yóu
shī huà: : 得路者,有似异境幻界神仙家之云。此韩公所以有是方言。愚观翁慨然叔季,寤寐羲皇,异时所赋'
shēng 'ān shī huà (1-7): : 瑁影婵娟,香帷翡翠出神仙。促柱点脣莺欲语,调弦系爪雁相连。秦声本自杨家解,吴歈那知谢傅怜
shēng 'ān shī huà (8-14): : 者往往托於传奇小说,神仙幽怪,以传於後,而其诗大有绝妙今古,一字千金者,试举一二。"卜得
juàn liù: : ,无见也,大骇,以为神仙云。张度贾远则上亭,硃衣金目,作胡人舞,形状殊绝。伯虎举乡试第一
nán háo shī huà: : 成诗云:“久闻方外有神仙,只信华阳古洞天。花径不曾缘客扫,石床今许借僧眠。穿云去汲烧丹井
shī shì juàn : : 。 古诗:“服食求神仙,多为药所误。不如饮美酒,被服纨与素。”达也。 古诗:“东城高
pǐn: : 云:“倾城艳质。本自神仙匹。二八承恩初选入,身是三千第一。月明花落黄昏。人间天上消魂。且