sōusuǒ: 唐已老
zhōng shān shī huà: : wǎntáng tóng
juàn shí : : zhì hòutáng tóng
juàn xià: : 在外敢忘哉 死马医自唐已有此语传灯録云门举扬亦用此语其初出郭璞传有主人良马死者璞教令一人
qīng dài sān jiā shī shuō jiǎn : : fēng dào shèngtáng jīng quán bèizhǐ yòu xiàng zuì gāo shuǐ píng de hàn wèishèng táng xué xué men de
jīn shī huà ( jiǔ ): : zhì hòutáng tóng
sān juàn: : zhì hòutáng tóng
juàn 'èr shí : : nǎi zhītáng yòu fēi qián shì wéi shǐ
juàn : : zhī nántáng chuàng diào
30 jiéhóng xiù tiān xiāng wǎn yuē (28): : zhè shítáng jià zōng shì zhào shì chéng wéi
jiā yíng píng shǎng nán táng 'èr zhù : : dāng shí de nántáng jīng wēi què wěi qiú quánzòng qíng shēng zài suì shínán táng zhōng bèi
jiā yíng píng shǎng nán táng 'èr zhù : : 位南唐国君,当时的南唐已经岌岌可危,他却委曲求全,纵情声色,在他39岁时,南唐终于国破,
cháng jiàn: : zài shèngtáng chuán wéi míng piān
shēng 'ān shī huà (1-7): : 杜诗"男兒生不成名身已老",九言也。李太白"黄帝铸鼎於荆山炼丹砂,凡砂成骑龙飞上太清家",十
qián yuán zhōng tóng xiàn zuò shǒu ): : 杜甫 男儿生兏成名身已老,三年饥走荒山道。 长安卿相多少年,富贵应须致身早。 山中儒生旧