sōusuǒ: 守空山
méi jiàn shī huà: : rěn jiào qièshǒu kōngfáng? "《 měi rén duì jìng yún: " tiān shàng xióng shēngrén jiān wàn xiāng yìng míng
shēng 'ān shī huà (1-7): : wéishǒu kōngguī mián chóu jǐn qīn
shī shì juàn 'èr: : bào yǐngshǒu kōng
quán táng shī huà: : nǎi yún shǒu kōnglóu liǎn hèn méixíng tóng chūn hòu dān zhī
duì chuáng : : fēng yuèshǒu kōngguī
xíng: : lái jiāng kǒushǒu kōngchuánrào chuán yuè míng jiāng shuǐ hán
juàn jiǔ: : yàn chéng yùn jiào shǒu kōngfáng lèi zhū dēng huā gòng luò yùn
zhào lìng zhì: : shǐ rén xiǎng dào shēn de shǒu kōngguī tiān xiāng
zhù: : 、与谁同? 想深闺独守空床思,但频占镜鹊,悔分钗燕,长望书鸿。 贺铸词作鉴赏 此为离别相
huì hóng: : rén shǒu kōngguī qīn bàn wēn zhěn nán miánnèi xīn chōng mǎn liǎo hán
yóu: : rénshǒu kōngfáng de chǔjìnghǎo lìng rén xīn fán
jiāng kāi: : 嫁,长是凄凉夜”倾诉守空房的孤独:“情少利心多”是对商人情薄的指责:“郎如年少何”感慨青
wáng tíng yún: : jiǔshǒu kōngfáng de shàofù shì duō me de shēn qíng pàn wàng zhàng zǎo guī lái 'ā
duān: : zhe de shì duì zhàng chī liàn de shēn qíngduō nián lái shǒu kōngfáng de tòng néng mìng yùn de wàng de
: : què zhēn shízhí shuài biǎo liǎo wèi shǒu kōngguī de shàofù de yuàn qíng shuō shì huāng táng zhī xiǎng
wáng : : 二首 王涯 当年只自守空帷, 梦里关山觉别离。 不见乡书传雁足, 唯看新月吐蛾眉。 厌攀杨
yōng zhī: : shǒu kōngguīchéng jià xiāng huái niàn
'ér jiǔ lìng 'èr shí huí): : 女儿悲,青春已大守空闺。 女儿愁,悔教夫婿觅封侯。 女儿喜,对镜晨妆颜色美。 女儿
52. dài shū lún yán xíng 'èr shǒu: : huáng guī láishǒu kōngnáng cùn píng
bái : : lái jiāng kǒushǒu kōngchuánrào chuán yuè míng jiāng shuǐ hán
34 jiéjiā juàn zhū chuí lèi luó jīn (5): : shǒu kōnglóu liǎn hèn méixíng tóng chūn hòu dān zhī
shī huà: : 步轻。蹇独立兮山上,空山无人兮寒松自声。怀佳人兮何许,白云封关兮猿鹤看户。羌有怀兮曷愬,
guó pǐn: : 响振虚谷。如:“莫作空山卧,令人白云。”“贫家满座客,闲户一床书。”“以我不得意,怜君同
yàn zhōu shī huà: : 韦苏州诗云:「落叶满空山,何处寻行迹?」东坡用其韵曰:「寄语菴中人,飞空本无迹。」此非才