sōusuǒ: 言语传
liù shī huà: : yán chù chī sān bēi
gōng cǎo táng shī huà: : xiǎo 'éryán
méi jiàn shī huà: : 斯立一绝云:"思归方言语苦悲辛,啼老江南绿树春。莫倚巴西君故土,巴西风景近愁人。"意新语
shī huà: : děngyán huàng yǎngzuì shuō zhī bìng
shēng 'ān shī huà (1-7): : 门掩不开,似教欧轧传言语。冯生敲镫袖笼鞭,半拂垂杨半惹烟。树间青鸟知人意,的的心期暗与传
shēng 'ān shī huà (8-14): : 必尔耶?又曰:"寻常言语口头话,便是诗家绝妙词。"又云:"诗从乱道得。"又自云:"我平生作诗
guī tián shī huà: : 力深处,终不离乎文字言语之工。其好乐之私,日用之间,不过饮博过从之乐。所与游者,不过一时
shī jìng zǒng lùn: : 之。古人佳处,当不在言语间也。鲍明远“霜崖灭土膏,金涧测泉脉。旋渊抱星汉,乳窦通海碧”,
pǐn: : 夜间出去。”皆以寻常言语,度入音律。炼句精巧则易,平淡入妙者难。山谷所谓以故为新,以俗为
quán táng shī huà biān: : xián shì jiǔ qīngyán céng wén zhāng hòu chén
quán táng shī huà: : 人,吏部侄女②。顾其言语清楚,宛有冠盖风仪,遂于宾榻中选士而嫁之。舒元舆侍郎闻之,自京驰
yùn yáng qiū ): : yán duō zhòng shāng měi yáo
juàn shí: : 家。珣亟拜之,既坐,言语如平时。珣问:“叔今代满耶?”曰:“我今为忠孝节义司判官矣。所主
cāng làng shī huà: : 历以前,分明别是一副言语;晚唐,分明别是一副言语;本朝诸公,分明别是一副言语。如此见,方
tiān jìn : : yán míng bái shuō jìnhán yòu wèi chū chéng dōng ménchàng wàng jiāng nán
dài shī huà kǎo suǒ: : qiě zào zuòyán huǐ xíng
juàn jiǔ: : dāng shí nǎi wèi hán tuì zhī néng dàoyán péi jìn gōng yàn huìdàn yún lín yuán qióng shèng shìzhōng yuèqǐng
juàn sān: : 要不犯正位,不随古人言语。且如柳子厚诗云:‘千山鸟飞绝,万径人踪灭。孤舟蓑笠翁,独钓寒江
duì chuáng : : 文章名者,乃知西汉时言语,自非後世可企。 《诗》曰:“山有漆,显有栗。子有酒食,何不日鼓
jiāng shī pài xiǎo : : shì zhīyán wén zhāng 'ér
nán shī huà: : chéng shì shī wéixiányán
jiē yuàn: : 但读者却深知人有无限言语,月也解此无限言语,而写来却只是一味望月。此不怨之怨所以深于怨也
dīng : : ”(《 shì shuō xīn ·yán liú xiào biāo zhùzhè qiǎo miào diǎn chū shí lìngshuō niú chuǎn yuè shí zhí shuō
nán bié: : kànquè xiǎn duō me xún cháng rén xīn zhōng yòngyán nán biǎo de qiān zhǒng chóuwàn bān qíng cóng zhè
juàn zhī : : 谓胸中不可着一字世俗言语 古今之诗,凡有三变:盖自书传所记,虞、夏以来,下及汉、魏,自
juàn zhī 'èr: : 历以前,分明别是一副言语,晚唐分明别是一副言语,本朝诸公分明别是一副言语,如此见得,方许
juàn zhī liù: : yán qiú 'ér jiāng guān yān
juàn zhī jiǔ: : ” yàn yuē hán néng zuòyán péi huì dàn yún:“ yuán lín qióng shèng shìzhōng qīng shí
juàn zhī : : zhǐ bái tiānyán
juàn zhī sān: : 人情意温厚宽和,道得言语自恁地好。 看诗义理外,更好看他文章。 诗,古之乐也。亦如今之
juàn zhī : : shī tàn yún shì chī yān huǒ shí rén dào yán
juàn zhī 'èr : : 不识字,亦知是天生好言语。苕溪渔隐曰:无己称今代词手,惟秦七、黄九耳。唐诸人不逮也。无咎
更多结果...