sōusuǒ: 李郎的
shī rén zhù : : àn shāng zhōu lángzhōng shī》。
shēng 'ān shī huà (1-7): : dòng yòuzèng lóng zhōu lángzhōng》, xiān mèng liù chìhòu yīn yīn shī shàng
juàn : : ér jiù gōng rén tíng zhě shǒu xiě jīng wéi láng míng zhǒng qíng kuàng shì lián
xún : : dàn yóu xiāng shí (《 jiǔ jiāng lángzhōng guān》), zhì shì zhōngbào guó mén
shì: : 心藕(偶)。”自然,郎的笑是有调笑的意味的,故闺人报以“长丝藕笑郎”之语。笑郎,大概是笑
jiāng kuí: : 四处之多),又点出杜郎的风流俊赏,把杜牧的诗境,融入自己的词境。 ●凄凉犯 姜夔 绿杨巷陌
: : ,写一位女子对远方情郎的思念,抒情较强烈,也更集中。 李益诗中的主人公是一位生活在湘江一
93. wéi zhuāngqín yín: : 。从这一段起,都是女郎的自述。诗意仍以二韵四句为一个小段落。诗人把这个女郎安排为一位长安