sōusuǒ: 君白日
guī tián shī huà: : 养神丹。刀圭一入口,白日生羽翰。我欲往从之,脱屣谅非难。但恐逆天道,偷生讵能安?”“西方
lǎo táng shī huà: : jiājūn bái zhǒng zhǒngshì xué juàn
yùn yáng qiū ): : yòu dāngjūn báishǒu tóng guī shì qīng shān wǎng shízhī
duì chuáng : : ” bái tiān yòng zhī yún:“ dāngjūn báishǒu tóng guī shì qīng shān wǎng shí
juàn zhī liù: : yòu shī yún:“ dāngjūn báishǒu tóng guī shì qīng shān wǎng shí
juàn : : yòu shī yún:“ dāngjūn báishǒu tóng guī shì qīng shān wǎng shí
juàn shí : : yòudāngjūn báishǒu tóng guī shì qīng shān wǎng shízhī
ài zhāi cóng chāo: : érbēijūn bái pán”, wèi guò shí jiàn guì shèng shí shī wéi
shào shì wén jiàn hòu : : yòu shǎo língshàngjūn bái tángshì jūn jīn huá shíběn bān shí shàng fāng xiàng xuézhèng kuān zhōngzhāng cháo
juàn 'èr shí : : 香山寺,有诗云:‘当君白首同归日,是我青山独往时。’不知者以乐天为幸之,乐天岂幸人之祸也
juàn : : shī yúnshàngjūn bái táng jūn jīn huá shèng gāo chāng yòu cǎoshí jiǎnjiǎn zhōng kuàng, (“ kuàng
juàn shí : : yòu shǎo líng:“ shàngjūn bái tángshì jūn jīn huá shěng
mǐn chuān guī xiù shī huà: : jūn báishǒu gòng qīng pín
táng wēn : : 风吹老洞庭波,一夜湘君白发多。 醉后不知天在水,满船清梦压星河。 此篇是晚唐诗人唐温如唯
bái : : …“ dāngjūn báishǒu tóng guī shì qīng shān wǎng shí”;
juàn 'èr shí : : yòu jiàn lángjūn bái xīn
shī rén zhù : : 数声鼓,衡门已如市。白日探得珠,不待骊龙睡。忽忽出九衢,童仆颜色异。故衣未及换,尚有去年
guān lín shī huà: : 物议硃云小,後代声名白日悬",此乃以硃云对白日,皆为假对,虽以人姓名偶物,不为偏枯,反为
gēng shī huà: : 知。居然此枝後,迨此白日迟。春风日浩荡,醉色回冰肌。所恨培雪根,向来岁寒枝。差池弄芳晚,
gōng cǎo táng shī huà: : 乾坤句,以'落花游丝白日静,鸣鸠乳燕青春深'为随波逐浪句,以'百年地迥柴门辟,五月江深草阁
yōu táng shī huà: : 新,每到花开即苦春。白日卧多娇似病,隔帘教唤女医人。"不惟第一句同,而末章词意皆相缘以起
shī huà: : 那免哭,哭罢一高歌。白日催年急,青山阅世多。浮生从潦倒,遣恨不消磨。何许南来雁,殷勤掠螟
shēng 'ān shī huà (1-7): : 陵诗有"红尘蔽天地,白日何冥冥"二句,下阙,见《古文苑》,见《文选》李善本《西都赋注》。
shēng 'ān shī huà (8-14): : 西望寄友 "西望长安白日遥,半年无事驻兰桡。欲将张翰松江雨,画作屏风寄鲍昭。"用事新奇可
juàn 'èr: : 俱”,“红尘蔽天地,白日何冥冥”,“招摇西北指,天汉东南倾”,“短褐中无绪,带断续以绳”
juàn : : 州五言长城,如"幽州白日寒"语,不可多得。惜十章以还,便自雷同,不耐检。 钱刘并称故耳,
míng shī huà: : 。”左思曰:“皓天舒白日,灵景耀神州。”张协曰:“金风扇素节,丹露启阴期。”潘岳曰:“南
táng shī huà: : 《下第》诗曰:“西飞白日忙於我,南去青山冷笑人。”《送罗应魁》曰:“百年事业丹心苦,万世